Tiếng Sáo Bên Đồi Sim
Trong những năm tháng ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, cô gái thanh niên xung phong Trần Thị Mai đã cùng đồng đội giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt. Giữa tiếng bom và những chuyến xe đêm, tiếng sáo của cô trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị.
Năm 1968, Trường Sơn chìm trong mưa bom. Những con đường vừa được san lấp ban ngày thì đêm đến lại bị cày nát bởi pháo và bom từ máy bay.
Trần Thị Mai khi ấy mới mười chín tuổi, quê ở Nghệ An. Cô tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong để mở đường cho xe vận tải ra tiền tuyến.
Công việc của Mai và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày họ trú trong lán rừng, đêm xuống mới bắt đầu san hố bom, kéo cây ngụy trang và dẫn đường cho xe qua dốc đá.
Mai có một cây sáo trúc nhỏ luôn mang theo bên mình. Mỗi khi đoàn xe dừng nghỉ, cô thường ngồi trên mỏm đá thổi những khúc dân ca quê hương. Tiếng sáo vang giữa núi rừng khiến nhiều chiến sĩ đang mệt mỏi cũng thấy lòng nhẹ lại.
Một đêm mưa lớn, một đoàn xe chở lương thực bị mắc kẹt ở đoạn đường vừa sạt lở. Máy bay địch liên tục quần thảo phía trên. Mai cùng ba đồng đội lao ra lấp đất mở đường trong ánh pháo sáng chập chờn.
Bất ngờ một quả bom nổ gần đó khiến đất đá văng tung tóe. Một người đồng đội bị thương nặng ở chân. Mai không bỏ chạy mà cõng bạn vào hầm trú ẩn rồi quay lại tiếp tục dẫn xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm.
Đêm ấy, toàn bộ đoàn xe đã an toàn tiến vào chiến trường.
Sau chiến tranh, Trần Thị Mai trở về quê làm y tá xã. Cây sáo năm xưa vẫn được bà giữ cẩn thận trong chiếc hộp gỗ cũ. Mỗi dịp gặp lại đồng đội, bà lại thổi khúc sáo giữa sân đình, như nhắc về một thời tuổi trẻ sống giữa khói lửa nhưng chưa từng mất hy vọng.



