Bài viết

Tiếng Sáo Diều Trên Vùng Đất Chết

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Sáo Diều Trên Vùng Đất Chết

Nhân chứng kể: Lê Văn Hiểu (Cựu du kích xã Vĩnh Giang, Vĩnh Linh, Quảng Trị)

"Vĩnh Linh những năm 1967 - 1968 được mệnh danh là 'tọa độ chết', nơi không quân Mỹ thử nghiệm đủ loại vũ khí tối tân nhất hòng san phẳng vùng đất địa đầu giới tuyến bờ Bắc. Đất đá ở đây bị cày xới đến độ không còn một ngọn cỏ nào mọc nổi, những rặng tre làng bị mảnh bom phạt cụt ngọn trơ trụi như những chiếc cọc cắm vách hầm. Toàn bộ người dân địa phương tụi tôi phải rút sâu sống dưới lòng đất địa đạo, cuộc sống tối tăm ngột ngạt ngỡ như ngày tận thế cận kề.

Thế nhưng, giữa cái không gian chết chóc rợn người ấy, ông cụ thân sinh ra tôi – cụ Lê Văn Nhương, ngoài bảy mươi tuổi, tai đã nghễnh ngãng – vẫn kiên quyết không từ bỏ một đam mê kỳ lạ: chơi diều sáo. Cụ đã dùng những mảnh tre gai gãy nát do trúng bom Mỹ, cặm cụi gọt đẽo suốt cả tháng trời dưới hầm để làm nên một chiếc khung diều lớn bản, cánh diều được dán bằng những tấm giấy pelure gói hàng viện trợ rách góc. Chiếc sáo diều được cụ khoét từ ống tre già, có ba miệng sáo âm trầm bổng khác nhau.

Một chiều lộng gió khi máy bay địch vừa dứt tiếng oanh tạc, cụ Nhương ôm chiếc diều bò lên mặt đất trơ trụi hố bom, thả cho cánh diều vút bay cao lên tầng không xanh ngắt. Tiếng sáo diều 'o o... u u...' cất lên, trong vắt, thiết tha và vang vọng khắp không gian bờ Bắc sông Bến Hải. Tiếng sáo diều bay qua những trận địa cao xạ, vang sang tận bờ Nam nơi lính ngụy đang chốt chặn đồn bốt. Âm thanh ấy như một lời khẳng định đanh thép: sự sống và tinh thần lạc quan của người dân Việt Nam vẫn hiên ngang đứng vững, không một thứ bom đạn tàn bạo nào của kẻ thù có thể khuất phục, dập tắt nổi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn