TIẾNG SÁO GIỮA ĐƠN VỊ
TIẾNG SÁO GIỮA ĐƠN VỊ
TIẾNG SÁO GIỮA ĐƠN VỊ
Tôi là Nguyễn Văn Chánh. Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, người ta thường nhớ đến thao trường, kỷ luật và những cuộc hành quân vất vả. Nhưng với tôi, giữa bao âm thanh quen thuộc ấy, vẫn có một tiếng rất riêng, rất nhẹ, theo tôi suốt cả quãng đời sau này. Đó là tiếng sáo mộc mạc vang lên giữa đơn vị, trong những buổi anh em cùng nhau tập thổi sau giờ huấn luyện.
Cây sáo tôi mang theo từ nhà lên, làm bằng tre già, thân đã ngả màu theo năm tháng. Trước khi nhập ngũ, tôi chỉ thổi cho vui mỗi khi rảnh rỗi, chẳng nghĩ có ngày nó lại trở thành một phần ký ức của đời lính. Vào đơn vị, ban đầu tôi cũng ngại, sợ thổi sáo làm ảnh hưởng đến anh em. Nhưng rồi có những buổi tối yên tĩnh, sau giờ sinh hoạt, tôi ngồi tựa bậc thềm lán, đưa sáo lên môi, thổi khẽ vài làn điệu quen.
Tiếng sáo vang lên giữa không gian doanh trại nghe vừa lạ, vừa gần. Không ồn ào, không rộn ràng, chỉ là những âm thanh trầm bổng nhẹ nhàng, đủ để làm dịu đi cái mệt sau một ngày dài. Nghe riết, anh em trong đơn vị bắt đầu để ý. Có người ngồi lại nghe, có người bảo:
“Thổi nữa đi Chánh, nghe nhớ nhà quá.”
Từ đó, những buổi tập thổi sáo ở đơn vị dần hình thành. Cây sáo chỉ có một, anh em chuyền tay nhau tập. Người mới tập thổi không ra tiếng, chỉ nghe tiếng gió phì phò, mặt đỏ bừng, cả nhóm cười vang. Nhưng chẳng ai chê bai. Cười xong lại động viên nhau thổi lại từ đầu.
Tôi biết gì thì chỉ nấy. Chỉ cách đặt môi, cách lấy hơi, cách bấm lỗ sao cho đúng. Có người tập mãi mới ra được một âm, mừng rỡ như vừa hoàn thành một nhiệm vụ khó. Những buổi tập ấy thường diễn ra vào buổi tối, khi mồ hôi còn chưa khô, quần áo vẫn vương mùi đất thao trường.
Tiếng sáo dần trở thành âm thanh quen thuộc trong đơn vị. Có tối trời mưa, gió rừng thổi lạnh, anh em ngồi quây lại trong lán, tôi lại thổi vài điệu chậm rãi. Nhiều người im lặng nghe, ánh mắt nhìn xa xăm. Có lẽ ai cũng đang nhớ về quê nhà, về mẹ già, về cánh đồng, con sông nơi mình lớn lên.
Có lần tôi ngừng thổi, một đồng đội khẽ nói:
“Cứ thổi đi, nghe thế này dễ ngủ hơn.”
Nghe câu nói ấy, tôi thấy lòng mình ấm lại. Hóa ra, tiếng sáo không chỉ để vui, mà còn để chia sẻ nỗi nhớ và sự mệt mỏi của người lính.
Trong quân ngũ, chúng tôi thiếu thốn đủ thứ, từ bữa ăn đến giấc ngủ. Nhưng những buổi tập sáo ấy lại là khoảng thời gian hiếm hoi để tâm hồn được thảnh thơi. Không ai cần thổi hay, chỉ cần có tiếng sáo vang lên là đủ.
Ngày rời đơn vị, tôi cẩn thận gói cây sáo mang về. Nó đã theo tôi qua bao buổi tối yên lặng, thấm mồ hôi, thấm cả những nỗi niềm không nói thành lời. Giờ đây, mỗi khi cầm sáo lên thổi, tôi lại thấy hiện về hình ảnh doanh trại năm xưa, những gương mặt đồng đội ngồi lặng nghe trong ánh đèn vàng.
Với tôi, tiếng sáo giữa đơn vị không chỉ là âm nhạc, mà là ký ức của một thời tuổi trẻ giản dị, gian khổ nhưng đầy tình người. Một tiếng sáo nhỏ thôi, nhưng đủ để theo tôi suốt cả cuộc đời lính.



