TIẾNG SÁO GIỮA MÙA KHÔ
TIẾNG SÁO GIỮA MÙA KHÔ
Anh Hoài mang theo một cây sáo trúc nhỏ từ quê lên đường nhập ngũ.
Mỗi khi đơn vị nghỉ chân, anh lại ngồi bên mép suối hoặc dưới gốc cây già thổi sáo thật khẽ.
Tiếng sáo của anh buồn và sâu như tiếng gió rừng.
Có người nghe rồi lặng im nhớ quê.
Có người quay mặt lau nước mắt.
Giữa chiến tranh khốc liệt, âm thanh ấy giống như một khoảng bình yên hiếm hoi.
Anh Hoài thường nói:
“Còn thổi sáo được nghĩa là còn sống.”
Một đêm cuối mùa khô, đơn vị đang nghỉ thì nhận lệnh di chuyển gấp.
Địch chuẩn bị càn vào khu vực đóng quân.
Trời tối đen như mực.
Đường rừng đầy hố bom và cành cây đổ.
Một chiến sĩ trẻ bị lạc đội hình trong lúc hành quân.
Anh Hoài quay lại tìm đồng đội giữa màn đêm.
Người lính ấy kể rằng giữa rừng tối, anh đã nghe tiếng sáo rất khẽ vang lên phía trước.
Nhờ lần theo âm thanh ấy mà anh tìm được đường về đơn vị.
Nhưng khi trời gần sáng, anh Hoài mãi mãi không trở lại nữa.
Sau chiến tranh, những người lính cũ vẫn nhớ tiếng sáo năm ấy — âm thanh nhỏ bé nhưng đã dẫn họ đi qua những ngày tối nhất của thời hoa lửa.



