Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng Sáo Giữa Rừng Tránh Bom

Một câu chuyện về người lính trinh sát dùng tín hiệu âm thanh đơn giản để liên lạc và giữ an toàn cho đồng đội trong những chuyến đi giữa vùng rừng bị kiểm soát.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, Bùi Văn Hợp là chiến sĩ trinh sát trong một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi hiểm trở. Do địa hình phức tạp và nguy cơ bị phục kích cao, đơn vị không thể liên lạc thường xuyên bằng vô tuyến khi di chuyển sâu.

Vì vậy, họ dùng một cách liên lạc rất đơn giản: tiếng sáo.

Mỗi kiểu tiếng sáo là một tín hiệu riêng — dừng lại, tiến lên, quay lui, hoặc cảnh báo nguy hiểm. Hợp là người thổi sáo chính trong tổ trinh sát, nên mọi hành động của nhóm phụ thuộc vào tín hiệu của anh.

Một lần, nhóm của Hợp được giao nhiệm vụ khảo sát một khu vực mới để mở đường hành quân. Khi tiến vào rừng sâu, không khí trở nên im lặng bất thường. Chim rừng không hót, lá cây ít xao động.

Hợp lập tức thổi một tín hiệu “dừng lại”. Cả nhóm nấp xuống, quan sát.

Không lâu sau, anh phát hiện dấu hiệu lạ: dây rừng bị cắt nhẹ, đất bị xáo trộn – dấu vết của người đi trước. Anh đổi sang tín hiệu “ẩn nấp”.

Cả tổ nằm im giữa bụi cây suốt gần một giờ. Có một toán tuần tra địch đi ngang rất gần, chỉ cách vài mét.

Khi nguy hiểm qua đi, Hợp thổi ba tiếng ngắn – tín hiệu “tiếp tục di chuyển nhưng cảnh giác”.

Cả nhóm an toàn vượt qua khu vực đó, hoàn thành nhiệm vụ trinh sát và quay về căn cứ.

Sau chuyến đi, chỉ huy nói rằng:
“Không phải lúc nào vũ khí cũng là thứ quan trọng nhất. Có khi chỉ cần một tín hiệu đúng lúc là đủ cứu cả một tổ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn