Bài viết

TIẾNG SÁO TRÊN CAO ĐIỂM 821

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG SÁO TRÊN CAO ĐIỂM 821

Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Đình Toàn (Cựu chiến binh Sư đoàn 1, chiến trường Tây Nguyên)

"Đời lính chiến trên đỉnh cao điểm 821 lộng gió những năm 1969 là những chuỗi ngày gian khổ tột cùng. Đất đá ở đây bị bom Mỹ cày xới tơi tả, khét lẹt mùi thuốc súng. Chúng tôi phải sinh hoạt, ngủ nghỉ ngay trong những căn hầm chữ A chật hẹp, chịu đựng cái đói, cái rét và cả những trận sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức.

Giữa không gian đầy rẫy sự hy sinh và hiểm nguy ấy, tiểu đội tôi có cậu bạn tên Lâm, quê Quảng Ninh, thổi sáo rất hay. Chiếc sáo trúc nhỏ nhắn được Lâm tự gọt đẽo từ một rặng tre già bên suối, lúc nào cũng được giắt cẩn thận bên bao xe đạn.

Mỗi buổi tối, khi tiếng pháo cầm canh của địch tạm lắng, Lâm lại ngồi bên cửa hầm, đưa cây sáo lên môi. Tiếng sáo cất lên trong trẻo, tha thiết, vang vọng khắp đại ngàn núi rừng. Khi thì giai điệu bài 'Quảng Bình quê ta ơi', khi thì những làn điệu dân ca quan họ mượt mà. Tiếng sáo bay qua các triền đồi đổ nát, len lỏi vào từng góc chiến hào, làm dịu đi nỗi đau thể xác của những thương binh nặng đang nằm điều trị.

Có đêm, lính Mỹ ở bờ bên kia cao điểm cũng im lặng không bắn pháo, có lẽ chúng cũng đang lắng nghe khúc nhạc thanh bình ấy để vơi đi nỗi cô đơn chiến trận. Lâm đã ngã xuống trong một trận đánh giáp lá cà năm 1970, chiếc sáo trúc bị gãy làm đôi dưới thân hình anh. Nhưng tiếng sáo kiên cường, yêu đời ngày ấy đã hóa thành khúc ca bất tử sưởi ấm tâm hồn chúng tôi suốt cuộc chiến gian khổ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn