Bài viết

Tiếng Sáo Trên Đỉnh Đèo

Giữa những đêm hành quân vượt đèo năm 1971, tiếng sáo của một người lính trẻ đã trở thành tín hiệu quen thuộc giúp đồng đội vững lòng. Nhưng sau một trận bom dữ dội, tiếng sáo ấy mãi mãi chỉ còn vang lên trong ký ức.

Gia Lai19/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến đường Trường Sơn bước vào mùa mưa. Những con đèo đất đỏ trơn trượt khiến việc vận chuyển hàng hóa vào chiến trường càng thêm nguy hiểm. Xe tải phải nối đuôi nhau bò từng mét dưới tán rừng tối đen. Ông Hồ Văn Tịnh khi ấy là lái xe vận tải. Trong đội có chiến sĩ tên Nguyễn Văn Hưng, quê ở Thanh Hóa, nổi tiếng vì thổi sáo rất hay. Chiếc sáo trúc của Hưng luôn được buộc cẩn thận bên ba lô. Mỗi khi đoàn xe dừng nghỉ giữa rừng, anh thường leo lên một tảng đá cao rồi thổi những làn điệu dân ca quê nhà. Giữa tiếng côn trùng và tiếng mưa rừng, âm thanh cây sáo vang lên trong trẻo đến lạ. Có người đang nhớ nhà nghe tiếng sáo mà lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt. Hưng hay cười: — “Thổi cho rừng bớt buồn thôi.” Một lần, đoàn xe mắc kẹt trên đỉnh đèo vì đường bị bom đánh sập. Mưa lớn kéo dài, lương thực cạn dần, ai cũng mệt mỏi. Đêm ấy, Hưng ngồi bên mép vực thổi một khúc sáo rất dài. Tiếng sáo bay qua màn sương lạnh khiến cả đoàn xe im lặng nghe. Ông Tịnh nhớ có người nói nhỏ: — “Nghe như ở quê mình vậy…” Hưng từng kể rằng cha anh là người dạy anh thổi sáo từ nhỏ. Trước ngày nhập ngũ, ông cụ chỉ nói: — “Mang tiếng sáo theo con, để dù ở đâu cũng nhớ mình còn có quê nhà chờ đợi.” Một sáng cuối năm, đoàn xe chuẩn bị vượt đèo thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Bom nổ liên tiếp làm đất đá từ sườn núi đổ xuống như thác. Một chiếc xe chở đạn bị kẹt ngay khúc cua nguy hiểm. Nếu lửa bén vào thùng xe, cả đoàn sẽ bị cuốn theo vụ nổ lớn. Hưng lao tới giúp tài xế đưa xe ra khỏi khu vực. Giữa lúc mọi người vừa chạy được khỏi con dốc, một quả bom khác rơi xuống. Tiếng nổ chát chúa vang vọng khắp núi rừng. Khi khói bụi tan đi, đồng đội chỉ còn thấy chiếc sáo trúc gãy làm đôi nằm giữa đất đỏ. Hưng đã nằm lại nơi con đèo ấy ở tuổi hai mươi ba. Đêm hôm đó, không ai ngủ. Ông Tịnh nhặt hai mảnh sáo đặt cạnh ngọn lửa nhỏ giữa rừng. Không gian im lặng đến mức chỉ còn nghe tiếng mưa rơi xuống lá. Sau chiến tranh, ông tìm về quê Hưng ở Thanh Hóa. Cha anh run run cầm cây sáo gãy, rất lâu không nói gì. Rồi ông cụ đưa sáo lên môi thổi thử một đoạn ngắn. Âm thanh đứt quãng, run rẩy nhưng vẫn mang giai điệu cũ của núi rừng năm nào. Ông Tịnh kể rằng từ đó về sau, mỗi khi nghe tiếng sáo giữa đêm khuya, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ trên đỉnh đèo Trường Sơn — người đã mang theo âm nhạc để giữ ấm lòng người giữa thời hoa lửa đầy bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Sáo Trên Đỉnh Đèo | Câu chuyện thời hoa lửa