Tiếng Sáo Trên Đồi Cháy
Giữa những ngày chiến sự ác liệt, một người lính trẻ vẫn mang theo cây sáo bên mình, dùng âm thanh giản dị ấy để giữ lại chút bình yên cho đồng đội.
Tôi là Phạm Quang Dũng, lính bộ binh đóng quân trên một quả đồi trơ trụi vì bom đạn. Người ta gọi nơi ấy là “đồi cháy”, vì chẳng còn lại gì ngoài đất đá và những gốc cây cháy đen.
Trong ba lô của tôi không chỉ có đạn dược, mà còn có một cây sáo trúc. Nó là món quà của em gái tôi trước ngày lên đường. Nó bảo: “Anh thổi sáo cho đỡ nhớ nhà.”
Ban đầu, tôi ngại. Giữa chiến trường mà thổi sáo thì nghe có vẻ xa xỉ quá. Nhưng rồi một đêm, sau trận đánh dài, đơn vị tôi chỉ còn lại vài người ngồi tựa lưng vào nhau trong im lặng. Không ai nói gì, vì ai cũng đã mất đi một điều gì đó.
Tôi lấy cây sáo ra.
Âm thanh đầu tiên run rẩy, lạc nhịp. Nhưng rồi giai điệu dần tròn hơn. Đó là một bài dân ca quê tôi — nhẹ nhàng, xa xăm, như gió lùa qua cánh đồng.
Không ai bảo gì, nhưng tôi thấy họ ngẩng đầu lên. Có người nhắm mắt. Có người quay mặt đi, có lẽ để giấu nước mắt.
Từ đó, cứ mỗi đêm yên tiếng súng, tôi lại thổi sáo. Tiếng sáo không làm chiến tranh dừng lại, nhưng nó khiến chúng tôi nhớ rằng mình vẫn là con người — vẫn biết nhớ, biết thương, biết hy vọng.
Một lần, trong lúc hành quân, chúng tôi bị phục kích. Tôi bị thương, nằm lại phía sau. Trong cơn mê man, tôi vẫn nghe đâu đó tiếng súng và cả… tiếng sáo.
Khi tỉnh lại ở trạm quân y, tôi mới biết một người đồng đội đã nhặt cây sáo của tôi và mang theo. Anh nói: “Không thể để tiếng sáo tắt được.”
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về, cây sáo đã cũ, nứt một đường nhỏ. Nhưng mỗi khi thổi, âm thanh vẫn vang lên — không còn trong trẻo như trước, nhưng sâu hơn, như mang theo cả một thời đã qua.
Có người hỏi tôi: “Giữa chiến tranh, điều gì khiến anh nhớ nhất?”
Tôi không trả lời về tiếng súng.
Tôi chỉ nói: “Là tiếng sáo… giữa một ngọn đồi cháy.”



