Tiếng Sáo Trong Đêm Ở Vị Xuyên
Đến bây giờ, ông Vũ Văn Hòa vẫn giữ cây sáo trúc cũ đã theo mình suốt những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Mỗi lần cất lên những giai điệu quen thuộc, ông lại nhớ về đồng đội và quãng đời tuổi trẻ giữa núi rừng biên giới đầy bom đạn.
Năm 1982, ông Hòa lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Trước ngày đi, người cha già đã tặng ông một cây sáo nhỏ và dặn rằng:
“Khi nhớ nhà thì thổi sáo cho vơi nỗi nhớ.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tại mặt trận Vị Xuyên.
Ông kể rằng chiến trường nơi đây vô cùng khốc liệt. Những quả núi đá bị pháo cày nát, cây rừng cháy đen, còn các chiến hào luôn chìm trong mùi thuốc súng.
“Có ngày pháo địch bắn liên tục đến mức cả ngọn núi rung lên như động đất,” ông Hòa nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 772. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày chiến đấu và củng cố công sự, ban đêm tranh thủ nghỉ ngơi trong những căn hầm đá chật hẹp.
Mỗi khi trận địa tạm yên tiếng súng, ông Hòa thường mang cây sáo ra thổi cho đồng đội nghe. Tiếng sáo giữa núi rừng biên giới khiến ai cũng nhớ quê hương, gia đình và những ngày tháng bình yên nơi làng quê.
Một đêm cuối năm 1985, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội, đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi trong hầm đá. Ngoài trời mưa lạnh và sương phủ kín sườn núi.
Ông Hòa vừa cất tiếng sáo thì chiến sĩ trẻ Lê Văn Bình ngồi cạnh khẽ nói:
“Khi nào hòa bình, em sẽ về cưới vợ rồi mời anh thổi sáo trong đám cưới.”
Cả căn hầm bật cười giữa khói súng và cái lạnh biên cương.
Nhưng ngay rạng sáng hôm sau, trận địa bất ngờ bị pháo kích dữ dội. Trong lúc chiến đấu bảo vệ chốt, chiến sĩ Lê Văn Bình bị mảnh pháo găm vào ngực.
Ông Hòa cùng đồng đội đưa Bình xuống hầm cứu thương nhưng người lính trẻ đã hy sinh trước khi trời sáng. Trong ba lô của Bình khi ấy vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về cho gia đình.
Ông nghẹn ngào kể:
“Đêm trước Bình còn nói về ngày hòa bình. Vậy mà sáng hôm sau cậu ấy đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.”
Sau trận chiến hôm ấy, nhiều đêm ông Hòa không còn đủ can đảm để thổi sáo nữa. Nhưng rồi chính đồng đội đã động viên ông tiếp tục cất lên tiếng sáo để anh em vơi đi nỗi nhớ nhà giữa chiến trường ác liệt.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở vai trái do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng sáo năm nào cùng ký ức về những người đồng đội ở Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.
Giờ đây, trong những buổi gặp mặt thanh niên địa phương, ông thường kể lại câu chuyện về cây sáo nơi chiến trường để nhắc nhở thế hệ trẻ biết yêu hòa bình và trân trọng cuộc sống hôm nay.
Người cựu chiến binh già xúc động nói:
“Có những người lính mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi nơi biên giới Vị Xuyên. Chúng tôi còn sống trở về càng phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.”



