Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Sáo Trúc Bên Bờ Sông Bến Hải

Giữa những năm tháng bom đạn khốc liệt bên bờ sông Bến Hải, tiếng sáo trúc của một người lính trẻ đã mang đến niềm lạc quan và xoa dịu nỗi nhớ quê hương của đồng đội. Hơn nửa thế kỷ đã qua, âm thanh ấy vẫn còn ngân vang trong ký ức của những người đã sống qua thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Võ Phụng Tiên (Chi đoàn thôn Chấp Lễ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1970, đơn vị của ông Trần Quang Hải đóng quân trong một khu rừng nhỏ gần bờ bắc sông Bến Hải. Ban ngày, máy bay địch đánh phá dữ dội, cả đơn vị phải trú ẩn trong hầm sâu. Đêm xuống, mọi người mới tranh thủ vận chuyển hàng hóa, tiếp tế cho chiến trường phía Nam.

Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ Nguyễn Đức Hiền, quê ở Bắc Ninh. Hiền vốn sinh ra trong gia đình có truyền thống hát quan họ. Trước ngày nhập ngũ, cha anh đã tự tay làm cho con trai một cây sáo trúc nhỏ.

Hiền quý cây sáo ấy lắm. Sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, anh lại mang sáo ra thổi những làn điệu dân ca quê hương. Tiếng sáo mộc mạc vang lên giữa núi rừng khiến ai nấy đều thấy lòng nhẹ nhõm.

Ông Hải nhớ lại:

– Mỗi lần Hiền thổi sáo, chúng tôi như được trở về với mái nhà của mình. Có người nhớ mẹ, nhớ vợ, nhớ cánh đồng làng, nhưng rồi ai cũng thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Một tối đầu năm 1971, sau khi đưa thương binh về nơi an toàn, cả tiểu đội quây quần bên hầm trú ẩn. Hiền vừa thổi xong một khúc dân ca quan họ thì cười:

– Hòa bình rồi, tôi sẽ về mở lớp dạy nhạc cho trẻ con trong làng.

Không ai ngờ đó lại là lần cuối cùng mọi người được nghe tiếng sáo của anh.

Ít ngày sau, trong một trận pháo kích dữ dội, đơn vị phải khẩn trương đưa thương binh rời khỏi khu vực nguy hiểm. Nguyễn Đức Hiền đã tình nguyện ở lại cùng một số đồng đội che chắn cho đoàn cáng thương binh rút lui.

Anh đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi hai tuổi.

Sau trận đánh, ông Trần Quang Hải tìm thấy cây sáo trúc vẫn nằm trong túi áo của Hiền. Ông giữ gìn nó suốt những năm chiến tranh.

Ngày đất nước thống nhất, ông mang cây sáo về Bắc Ninh trao lại cho cha mẹ người đồng đội.

Người cha già vuốt nhẹ lên từng đốt sáo rồi lặng lẽ nói:

– Từ nhỏ nó mê tiếng sáo lắm. Tôi làm cây sáo này để con nhớ quê nhà. Không ngờ nó đã mang theo suốt cả cuộc đời.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Trần Quang Hải vẫn cất giữ trong tim âm thanh của khúc sáo năm nào.

Ông xúc động kể:

“Chiến tranh đã đi qua, nhưng tiếng sáo của Hiền vẫn còn vang mãi trong ký ức chúng tôi. Đó không chỉ là âm thanh của quê hương, mà còn là tiếng lòng của cả một thế hệ đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn