Tiếng sáo trúc đêm trăng giữa rừng Trường Sơn
Câu chuyện về tâm hồn lãng mạn và sức sống mãnh liệt của người lính trẻ vượt lên trên đạn bom.
Chiến tranh đòi hỏi sự gan góc, thép tôi luyện trong từng trận đánh, nhưng đằng sau lớp áo trận phong sương và súng đạn lạnh lùng ấy vẫn là những tâm hồn nghệ sĩ, những trái tim rung động trước cái đẹp và khát khao hòa bình mãnh liệt.
Bác Hoàng Văn Minh (cựu chiến binh Binh đoàn 559, hiện mang di chứng chất độc da cam và thương tật ở tay) bồi hồi nhớ lại người đồng đội cũ quê ở xứ Nghệ tên là Viết:
Giai điệu xoa dịu nỗi đau: Trong những đêm hành quân dừng chân bên suối cạn Trường Sơn, khi những cơn sốt rét rừng vừa tạm lắng xuống, Viết thường lấy trong balo ra một cây sáo trúc do chính tay anh đục đẽo từ những đốt nứa già trong rừng. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá rừng đại ngàn, tiếng sáo cất lên lúc trầm lúc bổng, ngân vang những khúc ca quê hương, bài hát Hành trình trên đất quê hương hay Tiếng sáo chiều quê.
Giữa muôn trùng hiểm nguy, tiếng sáo ấy như một thứ "phép màu" kỳ diệu xua tan đi nỗi nhớ nhà da diết, làm dịu đi những vết thương nhức nhối của anh em thương binh. Trong một đợt địch rải thảm bom B-52 năm 1971, Viết đã vĩnh viễn nằm lại bên gốc dẻ rừng, nhưng chiếc sáo trúc tuy đã gãy một đoạn vẫn được đồng đội giữ gìn trao lại cho gia đình. Bác Minh nghẹn ngào chia sẻ: "Lúc ấy, tiếng sáo của Viết chính là biểu tượng cho khát vọng sống, khát vọng yêu thương và hòa bình của những người lính trẻ trước giờ phút sinh tử".



