Tiếng súng Đắc Pét và Khát vọng tự do
Tiếng súng Đắc Pét và Khát vọng tự do
Mùa khô năm 1972, vùng đất Kon Tum nắng cháy da người trở thành chảo lửa của toàn chiến trường Tây Nguyên. Chàng trai trẻ Vũ Trọng Chén, khi ấy mới tròn đôi mươi, mang theo hơi thở của quê hương Yên Mô vào giữa lòng Tiểu đoàn K86, Quân khu 5. Trận đánh vào cứ điểm Đắc Pét năm ấy là một dấu ấn không thể nào quên.Đắc Pét là một "cái gai" hiểm hóc của địch, nằm án ngữ con đường huyết mạch. Đêm trước trận đánh, rừng già lặng ngắt, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả như thúc giục. Bác Chén cùng đồng đội nằm ép mình dưới những tán lá, hơi đất bốc lên nồng nặc. Khi lệnh nổ súng vang lên, cả vùng trời Đắc Pét rực sáng bởi ánh hỏa châu và đạn pháo. Bác kể lại, lúc đó chẳng ai biết sợ là gì, chỉ biết phía trước là quân thù, là mục tiêu phải giải phóng.Tiếng súng bộ binh nổ râm ran, hòa cùng tiếng gầm vang của đại bác. Những bước chân băng rừng, lội suối, những lần áp sát hàng rào kẽm gai trong gang tấc đã rèn nên bản lĩnh của người chiến sĩ Quân khu 5. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên cứ điểm, bác Chén mới kịp nhận ra áo mình đã rách tả tơi vì mảnh bom và gai rừng. Chiến thắng Đắc Pét không chỉ là một mốc son quân sự, mà với bác, đó là "lễ rửa tội" bằng khói súng, biến một chàng thanh niên thư sinh thành một trung sĩ, tiểu đội trưởng kiên cường.



