Cựu chiến binh

TIẾNG SÚNG ĐÁNH THỨC CẢ KHU RỪNG

Câu chuyện ghi lại khoảnh khắc tiếng súng đầu tiên vang lên trong một đợt giao tranh, phá vỡ sự yên lặng của núi rừng, đánh thức không chỉ thiên nhiên mà cả bản năng sinh tồn của con người.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở biên giới, núi rừng vốn rất tĩnh. Tĩnh đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua tán lá, tiếng đá lăn nhẹ trong khe sâu, hay nhịp thở đều đều của đồng đội đang ngủ.

Và rồi, tiếng súng vang lên.

Ông Bùi Văn Chốn nhớ rất rõ khoảnh khắc đó. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Sau đó là chuỗi âm thanh dội lại từ vách núi này sang vách núi khác, như thể cả khu rừng cùng rung lên.

Chỉ trong một giây, mọi thứ thay đổi.

Sự yên lặng biến mất. Núi rừng không còn là nơi trú ẩn, mà trở thành chiến trường. Con người không còn là những người lính đang canh gác, mà là những sinh mạng đối diện nguy hiểm.

Tiếng súng không chỉ đánh thức kẻ thù và đồng đội. Nó đánh thức chính người lính – đánh thức bản năng, đánh thức sự tỉnh táo, đánh thức ý thức rằng: từ giây phút này, không còn đường lùi.

Ông nói:
“Tiếng súng đầu tiên bao giờ cũng đáng nhớ nhất.”

Bởi sau tiếng súng ấy, không ai còn nghĩ đến sợ hãi hay hoang mang. Mọi người lập tức vào vị trí. Đội hình hình thành gần như vô thức. Những gì được rèn luyện bấy lâu nay bắt đầu phát huy tác dụng.

Khi giao tranh kết thúc, núi rừng lại trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu. Nhưng ông biết, sự yên lặng ấy không còn như trước. Nó đã chứng kiến máu, mồ hôi và cả những điều không thể nói thành lời.

Với ông, mỗi lần nghe tiếng súng sau này – dù chỉ là trong ký ức – cả khu rừng năm ấy lại hiện về, nguyên vẹn và ám ảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG SÚNG ĐÁNH THỨC CẢ KHU RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa