Bài viết

"Tiếng súng nổ là chỉ nghĩ đến việc xung trận"

"Tiếng súng nổ là chỉ nghĩ đến việc xung trận"

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

16 tuổi đi theo tiếng gọi của cách mạng, cả thanh xuân của bà Hoàng Thị Khánh là chiến trường, là đạn bom và những năm tháng bị tra tấn dã man trong "địa ngục trần gian" Côn Đảo.

Hòa bình lập lại, ra tù bà cặm cụi học, từ bổ túc văn hóa, chính trị đến cả học nghề, rồi theo học 3-4 trường đại học chỉ để có đủ kiến thức tiếp tục cống hiến cho nước nhà.Những chia sẻ của bà Hoàng Thị Khánh tại số đầu tiên của chương trình giao lưu trực tuyến "Những câu chuyện thời hoa lửa", do T.Ư Đoàn chỉ đạo, Báo Thanh Niên thực hiện vào sáng 3.12, đã đưa người trẻ bước vào hành trình ký ức đầy bi hùng của thế hệ đi trước. Và câu chuyện của nữ cựu tù Côn Đảo đã trở thành tấm gương về sự học và cống hiến suốt đời.Quê gốc ở tỉnh Nam Định (cũ), do thời cuộc khó khăn, ba mẹ bà Khánh phải đăng ký đi làm thuê cho hãng cao su ở Campuchia. Cũng vì thế, bà Khánh sinh ra và lớn lên ở Campuchia. Năm 16 tuổi khi được tuyên truyền và tiếp cận về các trận đánh, đàn áp phong trào ở trong nước, bà vô cùng bất bình."Sau đó chúng tôi thoát ly về miền Nam đi chiến đấu. Thời điểm đó, nói về lý tưởng cách mạng thì thật sự chưa rõ ràng, nhưng vì không chịu được và vô cùng căm phẫn khi nhìn đồng bào của mình bị đàn áp, nên chúng tôi đi để chặn lại sự tàn ác đó", bà kể, trong chất giọng vẫn vẹn nguyên khí thế như tuổi 16 bước ra chiến trường.

Hỏi bà: "Nếu được quay lại, bà có lựa chọn con đường khác không?", bà vẫn khẳng định dứt khoát: "Không!".

"Càng lớn, càng trưởng thành chúng tôi thấy sự lựa chọn đó là đúng đắn, chính xác, là phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của đất nước mình. Vì giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh", bà lý giải.

Tuổi 16 đã anh dũng cùng đồng đội đi vào chiến trường, hỏi bà: "Có sợ không?", bà kể: "Cũng có lúc thấy sợ, vì bom đạn thì sao không sợ được. Nhưng khi vào trận, tiếng súng nổ và khói súng bốc lên rồi thì chỉ nghĩ đến việc xung trận, làm sao phải thắng chứ không được thua… Với những suy nghĩ đó nên nỗi sợ cũng tan biến hết".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn