Tiếng súng trong đêm
Tiếng súng trong đêm
Anh Bảy khom lưng, lao nhanh qua trảng trống.
Đoàng!
Một ánh chớp nhòa sáng.
Tiếng súng máy xé toạc màn đêm.
Pháo sáng rực một góc trời.
Anh đã lọt vào trận địa phục kích của địch. Một viên đạn găm thẳng vào đùi trái. Máu tuôn ra đỏ thẫm, nhuộm ướt chiếc quần vải thô. Anh ngã khuỵu xuống, cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Tiếng giày đinh dẫm lên lá khô xào xạc ngày một gần. Chúng đang khép chặt vòng vây.
Lời thề giữ bí mật
Trong khoảnh khắc sinh tử, anh Bảy không nghĩ đến vết thương đang bỏng rát. Mắt anh hướng về chiếc túi da.
"Tài liệu không thể rơi vào tay giặc," anh thầm nghĩ.
Anh dồn chút sức tàn, trườn vào bụi rậm.
Anh đào vội một hố nhỏ dưới rễ cây.
Anh giấu chiếc túi da xuống, lấp đất lên.
Anh xóa kỹ mọi dấu vết cào bới.
Vừa kịp lúc, họng súng đen ngòm của tên chỉ huy phe địch đã gí sát vào trán anh.
Sự im lặng vĩnh cửu
Chúng áp giải anh về đồn trung tâm ngay trong đêm. Căn phòng thẩm vấn sực nức mùi máu và thuốc súng. Tên mật thám nhìn anh bằng ánh mắt soi mói:
"Mày mang tài liệu gì? Giấu ở đâu? Khai ra sẽ được sống!"
Anh Bảy chỉ im lặng. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào gã mật thám, rực cháy vẻ kiên cường.
Trận đòn roi vun vút trút xuống.
Dòng điện cao thế giật thắt ngực.
Kìm sắt kẹp vào từng móng tay.
Máu rỉ ra, thịt da nát bấy, nhưng anh Bảy vẫn ngậm chặt miệng. Sự im lặng của anh làm kẻ thù điên tiết. Suốt ba ngày đêm tra tấn dã man, câu trả lời duy nhất chúng nhận được từ người chiến sĩ giao liên chỉ là tiếng nhổ bọt đầy khinh bỉ.
Đến rạng sáng ngày thứ tư, cơ thể anh đã hoàn toàn kiệt quệ. Trước khi hơi thở lịm dần, anh nhìn qua ô cửa sổ nhỏ của nhà giam. Bình minh đang lên, rực đỏ cả một khoảng trời Nam Bộ. Anh mỉm cười. Bí mật của Đảng, của cách mạng đã được giữ trọn vẹn.
Nguyễn Văn Bảy ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần trung kiên của người chiến sĩ giao liên năm ấy đã trở thành một ngọn đuốc bất tử, soi sáng con đường ra trận của đồng đội cho đến ngày toàn thắng.



