Bài viết

Tiếng "Tạch Tè" Cuối Cùng

Bị kẹt trong hang đá sập, Văn đã kiên quyết yêu cầu Cường bỏ mặc mình để mang máy thông tin lên đỉnh núi phát tín hiệu cứu cả đơn vị. Văn đã ở lại chặn địch và hy sinh, nhường lại cơ hội sống và chiến công cho đồng đội. Tình đồng chí ở đây là sự quyết liệt và lòng trung thành, đặt nhiệm vụ chung và sự an toàn của đồng đội lên trên mạng sống của chính mình.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1968, tại một cao điểm trên đường 9 Nam Lào, VănCường trực đài vô tuyến điện trong một cái hang nhỏ hẹp. Nhiệm vụ của họ là truyền đi tọa độ chính xác của quân địch để pháo binh ta tiêu diệt.

Trận địa bị lộ, bom napalm dội xuống khiến cửa hang bị sập một phần, khói đặc tràn vào trong. Văn bị một phiến đá đè trúng đôi chân, không thể nhúc nhích. Trong khi đó, máy thông tin 2W của họ cũng bị hư hỏng nhẹ, chỉ còn phát được tín hiệu "tạch tè" (mã Morse) chứ không nói được trực tiếp.Tiếng động cơ xe tăng địch đang tiến gần. Cường hốt hoảng định bỏ máy để cứu Văn ra khỏi phiến đá, nhưng Văn hét lên:
  • "Mặc kệ tao! Địch sắp đến chân cao điểm rồi. Mày phải sửa máy, phát tọa độ ngay, nếu không cả tiểu đoàn phía dưới sẽ bị quét sạch!"

Cường vừa khóc vừa dùng đôi bàn tay run rẩy nối lại những sợi dây đồng mảnh nhỏ. Khi máy hoạt động trở lại, anh định cõng Văn chạy, nhưng Văn nắm chặt tay Cường:
  • "Mày ra ngoài cửa hang, tìm vị trí cao hơn để phát sóng mạnh nhất. Để tao ở lại đây, tao sẽ giữ lựu đạn để chặn cửa hang nếu tụi nó vào. Mau đi!"

Cường nhìn người đồng chí thân thiết nhất, người đã cùng mình chia nhau từng mẩu lương khô suốt dọc đường hành quân, giờ đang chấp nhận nằm lại để anh hoàn thành nhiệm vụ. Anh nén nỗi đau, ôm máy leo lên đỉnh cao điểm giữa làn mưa đạn.Tiếng "tạch tè" vang lên đều đặn. Toạ độ đã được gửi đi. Chỉ vài phút sau, pháo binh ta dội bão lửa xuống đội hình địch ngay trước cửa hang. Giữa tiếng nổ vang trời, Cường nghe thấy một tiếng lựu đạn nhỏ hơn vang lên từ phía hang đá của Văn.Khi trận đánh kết thúc, Cường lao về phía hang. Văn đã đi rồi. Trên tay anh vẫn còn nắm chặt một lá thư nhà định nhờ Cường gửi hộ. Suốt những năm tháng sau này, ông Cường – giờ đã là một cựu chiến binh già – vẫn giữ mãi chiếc tai nghe thông tin cũ. Ông nói rằng, mỗi khi nhắm mắt lại, ông vẫn nghe thấy tiếng "tạch tè" của ngày hôm ấy, không phải là mật mã quân sự, mà là tiếng lòng của một người đồng chí đã hy sinh để đồng đội mình được sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn