Bài viết

Tiếng "Tạch Tè" Trong Câm Lặng

Khi máy thông tin hỏng ăng-ten giữa lúc nguy cấp, chiến sĩ Toàn đã dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn sóng, giơ cao tay giữa làn đạn để Hiếu kịp phát tín hiệu cứu đơn vị. Toàn hy sinh trong tư thế giữ vững mạch máu thông tin. Tình đồng chí ở đây là sự hóa thân, khi người lính sẵn sàng biến mình thành một bộ phận của vũ khí để đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tại một đỉnh núi cao thuộc đường dây thông tin chiến lược, ToànHiếu trực đài vô tuyến điện. Một trận pháo kích bất ngờ của địch làm đổ sập hang trú ẩn, chiếc máy vô tuyến 15W bị hỏng nặng, ăng-ten đứt lìa. Mất liên lạc, cả trung đoàn phía dưới sẽ không nhận được lệnh chuyển quân và có nguy cơ rơi vào ổ phục kích.

Toàn bị đá đè nát đôi chân, máu thấm đỏ vạt áo. Hiếu vội vã băng bó cho bạn nhưng Toàn đẩy tay Hiếu ra, chỉ vào chiếc máy:
  • "Đừng lo cho tao! Sửa máy đi... phải báo cho trung đoàn... địch đang bao vây hướng Đông!"

Hiếu vừa khóc vừa nối lại những mạch dây điện chằng chịt. Tuy nhiên, ăng-ten đã nát vụn, không còn vật dẫn để phát sóng đi xa. Giữa lúc tuyệt vọng, Toàn nhìn thấy đoạn dây đồng còn sót lại. Anh hiểu rằng nếu không có cột ăng-ten cao, sóng sẽ không thể xuyên qua vách đá.
  • "Hiếu! Lấy dây đồng... quấn vào tay tao. Tao sẽ bò lên cửa hang, giơ cao tay lên. Tao sẽ làm cột ăng-ten!"

  • "Không được! Anh đang mất máu, giơ tay lên cao giữa lúc pháo bắn thế này là tự sát!"

  • Toàn trừng mắt nhìn bạn, ánh mắt rực cháy:
    • "Đây là cách duy nhất! Làm đi, đồng chí!"

    Hiếu run rẩy quấn dây vào cổ tay bạn. Toàn nghiến răng, dùng đôi tay trần lê lết cơ thể đầy thương tích bò ra cửa hang. Anh cố gắng đứng dậy bằng đôi chân gãy, một tay bám vào vách đá, một tay giơ thẳng lên trời, giữ chặt sợi dây đồng giữa làn đạn pháo.Tín hiệu "tạch tè" vang lên. Thông tin đã được truyền đi. Trung đoàn nhận lệnh kịp thời, chuyển hướng tấn công và giành thắng lợi. Khi anh em lên đến đỉnh núi, họ thấy Toàn vẫn đứng đó, người đã lạnh ngắt nhưng cánh tay vẫn giơ cao, tay kia vẫn nắm chặt lấy sợi dây nối với người đồng chí đang gục bên máy thông tin.Nhiều năm sau, ông Hiếu trở về với đời thường, ông đặt tên cho con trai mình là Toàn. Mỗi khi nhìn lên những cột ăng-ten sừng sững giữa phố phường, ông lại nhớ về cánh tay của người đồng chí năm xưa – cánh tay đã trở thành nhịp cầu sống nối liền sự sống cho cả đơn vị.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn