Bài viết

Tiếng thơ thần giữa đêm vắng

Hưng Yên01/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên bờ sông Như Nguyệt năm 1077, không gian đậm đặc sương mù và hơi lạnh. Quân Tống ở bờ Bắc đang rục rịch chờ cơ hội tràn sang, còn binh sĩ nhà Lý sau nhiều ngày chiến đấu ròng rã đã bắt đầu thấm mệt. Trong lều chỉ huy, Lý Thường Kiệt vẫn trằn trọc. Ông hiểu rằng, vũ khí sắc bén nhất lúc này không phải là gươm đao, mà là ý chí.

Đêm ấy, một giọng nói hào sảng, uy nghiêm bỗng vang lên từ phía đền thờ thần Trương Hống, Trương Hát. Tiếng người dõng dạc, âm vang khắp mặt sông: "Nam quốc sơn hà Nam đế cư...". Từng lời thơ như sấm truyền, khẳng định chủ quyền của nước Nam là do "sách trời" định sẵn. Quân sĩ đang ngái ngủ bỗng bật dậy, ngỡ là lời của thần linh phù trợ nên khí thế bốc cao ngùn ngụt.

Ngược lại, bên kia chiến tuyến, quân Tống nghe tiếng vang vọng giữa đêm khuya thì run rẩy, ngỡ đất này có thần canh giữ. Nắm lấy thời cơ vàng ấy, Lý Thường Kiệt hạ lệnh phản công. Trong ánh đuốc bập bùng, quân ta như những mãnh hổ xuất sơn, quét sạch bóng quân thù bằng một niềm tin tâm linh mãnh liệt và sức mạnh của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn