Tiếng thoi đưa át tiếng bom thành phố Dệt
Nhân chứng: Bà Lê Thị Tùng – Nữ công nhân Nhà máy Dệt Nam Định.
Bối cảnh: Nhà máy Liên hợp Dệt Nam Định, những năm 1965 - 1972.
"Tay tay bám máy sản xuất, vai mang súng trường sẵn sàng chiến đấu. Chúng tôi quyết tâm dệt nên những mét vải dày dặn nhất để gửi ra tiền tuyến cho các chiến sĩ ấm lòng." — Bà Lê Thị Tùng.
Thành phố Nam Định thời chiến được biết đến như một mục tiêu đánh phá trọng điểm của không quân Mỹ do có Nhà máy Liên hợp Dệt – cái nôi sản xuất trang phục, khí tài bằng vải lớn nhất miền Bắc. Tại đây, hàng vạn nữ công nhân như bà Lê Thị Tùng đã tạo nên một biểu tượng sống động của phong trào "Ba đảm đang".
Bà Tùng kể lại, xưởng dệt được trang bị hệ thống còi báo động dã chiến. Các nữ công nhân đi làm đều mặc trang phục bảo hộ xanh công nhân, đội mũ rơm bên ngoài và dắt lưng chiếc băng cứu thương. Bên cạnh mỗi chiếc máy dệt đặt cạch một cây súng trường sờn báng. Khi tiếng còi báo động rú lên, một nửa số chị em lập tức chạy ra các mâm pháo cao xạ bố trí ngay trên nóc nhà xưởng để bắn máy bay tầm thấp, nửa còn lại ở lại bám máy, giữ cho sợi không bị đứt. Tiếng thoi dệt chạy rầm rập hòa lẫn với tiếng cao xạ nổ giòn giã tạo nên một bản nhạc lao động và chiến đấu độc nhất vô nhị, minh chứng cho sức sống mãnh liệt của hậu phương lớn miền Bắc.



