Bài viết

Tiếng trống Đồng khởi vang xa và nhịp đập tự do trên đất Long An

Trong những ngày Đồng khởi lịch sử, tiếng trống đã trở thành một thứ vũ khí tinh thần đặc biệt, có khả năng lay động lòng người và làm khiếp vía quân thù. Từ những huyện vùng sâu của Bến Tre, tiếng trống ấy đã vang xa, vượt qua các dòng sông để đến với mảnh đất Long An, thôi thúc hàng vạn người dân đồng loạt đứng lên. Tiếng trống báo hiệu giờ khắc hành động, tiếng trống cổ vũ tinh thần cho các đội du kích và tiếng trống khẳng định quyền làm chủ của nhân dân. Qua hình ảnh kiên trung của Mẹ Việt N

Tây Ninh13/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Âm vang của sự quật khởi

Tiếng trống trong phong trào Đồng khởi không đơn thuần là âm thanh nhạc cụ, mà là hiệu lệnh của lòng dân đã dâng cao đến đỉnh điểm. Giữa đêm khuya thanh vắng, khi tiếng trống lệnh vang lên từ đình làng hay đầu xóm, đó là lúc hàng nghìn người dân tay cầm giáo mác, gậy gộc và những chiếc mõ tre đồng loạt đổ ra đường. Âm thanh ấy dồn dập, mạnh mẽ, tạo nên một khí thế áp đảo, khiến cho binh lính trong các đồn bốt hoang mang, không biết được lực lượng cách mạng đông đảo đến mức nào.

Tại Long An, tiếng trống Đồng khởi hòa quyện với tiếng hò reo vang dội khắp vùng Đồng Tháp Mười và ven sông Vàm Cỏ. Nhân dân dùng tiếng trống để át đi tiếng loa tuyên truyền của địch, dùng nhịp trống để phối hợp nhịp nhàng giữa các mũi tiến công chính trị và vũ trang. Mỗi nhịp trống vang xa là một lời khẳng định: chính quyền tay sai ở cơ sở đã tan rã, người dân đã thực sự đứng lên cầm quyền và làm chủ vận mệnh của mình.

Mẹ Trần Thị Viết – Người giữ nhịp niềm tin

Trong những đêm rền vang tiếng trống ấy, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng luôn là người giữ lửa và giữ nhịp niềm tin cho phong trào. Mẹ sinh năm 1892, là người đã chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử và đã tiễn đưa 10 người con lên đường tham gia kháng chiến. Dù phải chịu đựng sự kìm kẹp, thường xuyên bị bắt đi "học tập" vì có nhiều con thoát ly, mẹ vẫn chưa bao giờ nao núng.

Hình ảnh mẹ thắp đèn lồng làm tín hiệu cho du kích ngay dưới mũi súng quân thù tại đồn Cả Rưng chính là một bản giao hưởng thầm lặng đi cùng tiếng trống Đồng khởi. Khi tiếng trống nổi lên báo hiệu cuộc nổi dậy, mẹ chính là hậu phương vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho các con như Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn Kiểng, Nguyễn Văn Tạo, Nguyễn Văn Yến hăng hái tiến công. Mẹ đã tiếp nhận tin hy sinh của 7 người con trai bằng một trái tim tĩnh lặng nhưng rực cháy niềm tin vào sự nghiệp giải phóng. Cuộc đời mẹ chính là nhịp trống bền bỉ nhất, vang vọng suốt 119 năm để chờ đợi ngày non sông liền một dải.

Sức mạnh từ lời thề và những chiến công thiện xạ

Sự vang xa của tiếng trống Đồng khởi còn được bảo vệ bởi ý chí thép của những người cầm súng. Tại Trảng Bàng, Tây Ninh, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã từng dõng dạc thề dưới Quốc kỳ: "Độc lập hay là chết!", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu!". Lời thề ấy chính là sức mạnh để tiếng trống không bao giờ dứt, dù có những trận chiến khốc liệt đã lấy đi máu xương của nhiều chiến sĩ.

Những người anh hùng như Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An – một "nhà thiện xạ" lừng danh – đã dùng tài năng bắn súng của mình để giữ cho tiếng trống của nhân dân luôn vang vọng trong hòa bình. Với thành tích diệt hàng trăm tên địch trong 134 trận đánh, anh Đảnh đã cùng đồng đội bẻ gãy các đợt càn quét, bảo vệ vùng giải phóng. Khi kẻ thù đốt nhà dồn dân, anh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây lại 90 ngôi nhà ngay trong đêm, biến tiếng đập búa, tiếng dựng kèo thành nhịp trống đồng lòng quyết tâm bám trụ.

Gia tài âm vang và bài học hôm nay

Tiếng trống Đồng khởi năm xưa đã góp phần làm nên kỳ tích thống nhất năm 1975. Mẹ Trần Thị Viết đã sống đến tuổi 119, để lại gia tài là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi. Sự bao dung của mẹ đối với con dâu Phan Thị Thép chính là nét đẹp gắn kết cộng đồng, làm cho âm vang của tình người càng thêm sâu đậm.

Nhìn lại lịch sử "Tiếng trống Đồng khởi vang xa", mỗi chúng ta hôm nay càng thêm tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của tỉnh nhà. Chúng ta ghi nhớ công ơn của mẹ Viết, anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối nhịp trống ấy, sống và làm việc hết mình để xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của lớp lớp cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn