Tiếng Trống Giữa Đêm
Trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, tiếng trống báo động của một cô gái trẻ đã cứu cả xóm làng khỏi trận bom bất ngờ.
Năm 1972, khi cuộc chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ diễn ra ác liệt, làng quê ven sông nơi cô Phạm Thị Hương sinh sống thường xuyên nghe tiếng còi báo động. Ban ngày cấy lúa, ban đêm trực chiến là chuyện quen thuộc.
Hương khi ấy mới 22 tuổi, được giao nhiệm vụ canh gác trên chòi cao đầu làng. Trên chòi chỉ có chiếc đèn pin nhỏ, lá cờ hiệu và một chiếc trống lớn dùng để báo động khi phát hiện máy bay địch.
Đêm ấy trời tối đen như mực. Gió từ ngoài sông thổi vào lạnh buốt. Cả làng đã ngủ say sau một ngày lao động mệt nhọc.
Khoảng gần nửa đêm, Hương nghe tiếng động cơ ù ù từ xa. Cô căng mắt nhìn lên bầu trời và thấy những chấm sáng đang tiến lại rất nhanh.
Không chần chừ, cô lao tới đánh trống liên hồi:
“Thùng! Thùng! Thùng!”
Tiếng trống dồn dập vang khắp xóm làng. Nhà này gọi nhà kia, người lớn bế trẻ nhỏ, người già dìu nhau chạy xuống hầm trú ẩn.
Chỉ ít phút sau, từng loạt bom trút xuống cánh đồng ngoài làng. Đất rung chuyển, khói bụi mù mịt. Một quả bom rơi ngay nơi bà con thường đi gặt lúa ban ngày.
Khi tiếng máy bay xa dần, mọi người từ hầm bước lên. Không ai bị thương. Cả làng nhìn về phía chòi canh, nơi Hương vẫn đứng ôm chiếc trống mà tay run lên vì mệt.
Một cụ già xúc động nói:
“Nhờ tiếng trống của con mà cả làng được cứu.”
Sau đêm đó, chiếc trống được bà con giữ gìn như báu vật. Ai đi qua đình làng cũng nhìn nó với sự biết ơn.
Nhiều năm sau hòa bình, bà Hương kể lại:
“Tôi khi ấy chỉ nghĩ đơn giản: mình phải đánh trống thật nhanh để mọi người kịp xuống hầm.”
Tiếng trống giữa đêm năm ấy không chỉ là tín hiệu báo động, mà còn là âm thanh của lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu quê hương trong những năm tháng thời hoa lửa.



