Tiếng trống giữa mùa gặt
Tiếng trống giữa mùa gặt
Năm ấy, chiến tranh vẫn còn ác liệt. Trên những cánh đồng An Hòa Xương, lúa đang vào mùa chín rộ. Ban ngày, bà con tất bật gặt lúa, tiếng cười xen lẫn tiếng liềm cắt lúa. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả xóm lại nín lặng vì lo những cuộc càn quét bất ngờ.
Ở đầu xóm có bác Sáu Hòa, người được bà con tín nhiệm giao giữ chiếc trống của đình làng. Trước chiến tranh, tiếng trống vang lên mỗi dịp lễ hội, báo giờ họp dân hay gọi thanh niên đi làm thủy lợi.
Khi chiến tranh lan đến quê hương, chiếc trống lại mang một nhiệm vụ khác.
Theo sự thống nhất của cơ sở cách mạng, nếu có lực lượng địch tiến vào làng, bác Sáu sẽ đánh ba hồi trống ngắn rồi một hồi dài. Người dân nghe tiếng trống sẽ bình tĩnh đưa người già, trẻ nhỏ đến nơi an toàn, đồng thời báo tin cho lực lượng cách mạng đang hoạt động trong khu vực.
Một buổi chiều cuối mùa gặt, khi bà con còn đang gom những bó lúa cuối cùng, bác Sáu phát hiện có đoàn xe tiến về phía làng.
Không chút chần chừ, bác chạy đến đình, cầm dùi đánh trống.
"Tùng... tùng... tùng... Tùng..."
Tiếng trống vang xa khắp cánh đồng.
Những người đang gặt lúa lập tức hiểu tín hiệu. Người thì dắt trẻ em về phía những vườn cây rậm, người thì nhanh chóng cất giấu lương thực. Một số thanh niên bí mật báo tin cho lực lượng cách mạng rút sang tuyến kênh phía sau làng.
Chỉ ít phút sau, đoàn xe vào đến nơi. Họ không tìm thấy lực lượng cách mạng như dự tính.
Nhờ tín hiệu kịp thời, mọi người đều an toàn.
Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc trống cũ vẫn được treo trong đình làng. Mặt trống đã mòn, vành gỗ đã sẫm màu theo năm tháng.
Mỗi dịp sinh hoạt truyền thống, bác Sáu thường chỉ vào chiếc trống và nói với lớp trẻ:
"Ngày xưa, tiếng trống không chỉ để mở hội. Nó còn là tiếng gọi của sự đoàn kết. Mỗi người nghe một tiếng trống là biết mình phải làm gì để giữ gìn xóm làng."
Hôm nay, An Hòa Xương đã đổi thay với những con đường rộng mở, những cánh đồng cơ giới hóa và cuộc sống yên bình. Nhưng mỗi khi tiếng trống trường vang lên đầu năm học mới hay tiếng trống lễ hội rộn rã, nhiều người cao tuổi vẫn nhớ về những năm tháng gian khó, khi chính âm thanh mộc mạc ấy đã góp phần bảo vệ quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự gắn bó của người dân An Hòa Xương vẫn luôn là ngọn lửa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác



