Bài viết

Tiếng trống trường giữa mùa kháng chiến

Câu chuyện kể về cậu học trò Nguyễn Quốc Hưng, vừa đi học vừa làm liên lạc viên cho lực lượng kháng chiến chống Pháp tại một vùng quê Bắc Bộ năm 1951. Trong hoàn cảnh chiến tranh gian khó, ngôi trường làng bị bom đạn tàn phá, chiếc trống trường thân thuộc cũng bị hư hỏng. Thế nhưng, bằng tình yêu học tập và lòng yêu nước, Hưng cùng thầy cô và bạn bè đã giữ cho tiếng trống trường tiếp tục vang lên giữa những ngày hoa lửa.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Đặng Thị Mỹ Hiên (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1951.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ác liệt ở nhiều nơi.

Tại một làng quê nhỏ thuộc tỉnh Bắc Ninh, cuộc sống của người dân gặp rất nhiều khó khăn.

Ban ngày lao động sản xuất.

Ban đêm tham gia kháng chiến.

Ngay cả việc học tập của trẻ em cũng bị ảnh hưởng bởi chiến tranh.

Trong ngôi trường tranh đơn sơ bên lũy tre làng có một cậu học trò tên Nguyễn Quốc Hưng.

Hưng mười hai tuổi.

Nhanh nhẹn, thông minh và rất ham học.

Ngoài giờ đến lớp, cậu còn làm nhiệm vụ liên lạc viên cho cán bộ địa phương.

Nhiệm vụ của Hưng là chuyển thư từ và thông báo giữa các cơ sở kháng chiến trong vùng.

Nhờ còn nhỏ tuổi nên cậu ít bị địch nghi ngờ.

Dù công việc không hề dễ dàng nhưng Hưng luôn hoàn thành rất tốt.

Điều mà Hưng yêu quý nhất ở trường là chiếc trống lớn đặt trước sân.

Chiếc trống đã có từ nhiều năm.

Mỗi sáng, tiếng trống vang lên báo hiệu giờ học bắt đầu.

Mỗi chiều, tiếng trống lại tiễn học sinh ra về.

Đối với lũ trẻ trong làng, âm thanh ấy thân thuộc như tiếng gọi của quê hương.

Thầy giáo Lâm thường nói:

– Chừng nào tiếng trống còn vang lên, chừng đó việc học của chúng ta vẫn tiếp tục.

Hưng luôn ghi nhớ câu nói ấy.

Một buổi sáng đầu thu.

Lớp học đang diễn ra thì tiếng còi báo động vang lên.

Máy bay địch xuất hiện.

Thầy trò nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn.

Ít phút sau, tiếng nổ dữ dội làm mặt đất rung chuyển.

Bom rơi xuống cánh đồng gần trường.

Khói bụi mù mịt.

Khi nguy hiểm qua đi, mọi người trở lên mặt đất.

Khung cảnh trước mắt khiến ai cũng lặng người.

Một góc trường đã bị hư hại.

Mái tranh tốc mất nhiều chỗ.

Nhưng điều khiến Hưng buồn nhất là chiếc trống trường.

Một mảnh bom đã làm thủng mặt trống.

Nó nằm nghiêng bên gốc phượng già.

Im lặng.

Không còn âm thanh quen thuộc mỗi ngày.

Nhìn chiếc trống, nhiều học sinh bật khóc.

Thầy Lâm cúi xuống vuốt nhẹ lên mặt trống rách.

Gương mặt ông đầy tiếc nuối.

Những ngày sau đó, lớp học phải chuyển sang học nhờ trong đình làng.

Không còn tiếng trống báo giờ.

Mọi thứ dường như thiếu đi một phần quen thuộc.

Một chiều, Hưng cùng vài người bạn đến thăm chiếc trống cũ.

Cậu ngồi lặng rất lâu.

Rồi bất ngờ nói:

– Chúng ta sửa lại nó đi.

Đám bạn ngạc nhiên.

– Nhưng làm sao sửa được?

Hưng suy nghĩ một lát.

– Chúng ta thử hỏi bác thợ mộc đầu làng.

Ngay hôm sau, cậu tìm gặp bác Tám, người nổi tiếng khéo tay trong vùng.

Nghe câu chuyện, bác mỉm cười:

– Nếu các cháu quyết tâm thì bác sẽ giúp.

Những ngày tiếp theo, sau giờ học và giờ làm liên lạc, Hưng lại đến phụ bác Tám sửa trống.

Người góp miếng da cũ.

Người góp vài chiếc đinh.

Ai có gì giúp nấy.

Cả làng đều muốn chiếc trống sống lại.

Cuối cùng, sau gần hai tuần, chiếc trống được sửa xong.

Nó không còn đẹp như trước.

Mặt trống có vài vết vá.

Thân trống cũng sẫm màu vì thời gian.

Nhưng điều quan trọng nhất là nó có thể phát ra âm thanh.

Sáng hôm ấy, toàn trường tập trung trước sân đình.

Thầy Lâm bước tới bên chiếc trống.

Ông cầm dùi lên.

Rồi đánh một hồi thật mạnh.

"Tùng... tùng... tùng..."

Âm thanh vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Tất cả học sinh reo vui.

Nhiều người xúc động đến rơi nước mắt.

Hưng đứng dưới sân.

Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt.

Cậu cảm thấy như chính tuổi thơ và ước mơ của mình vừa được đánh thức.

Chiến tranh vẫn còn đó.

Những khó khăn vẫn chưa hết.

Nhưng tiếng trống trường đã trở lại.

Và cùng với nó là niềm tin vào tương lai.

Những năm sau đó, Hưng tiếp tục vừa học vừa tham gia công tác liên lạc.

Khi đất nước hòa bình, cậu trở thành một thầy giáo.

Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, ông lại nhớ đến chiếc trống trường năm xưa.

Nhớ những người thầy tận tụy.

Nhớ bạn bè cùng nhau vượt qua bom đạn.

Và nhớ những ngày tuổi thơ giữa mùa kháng chiến.

Nhiều năm sau, chiếc trống cũ được đặt trong phòng truyền thống của trường làng.

Dù đã bạc màu theo thời gian, nó vẫn được gìn giữ cẩn thận.

Bởi đó không chỉ là một hiện vật.

Đó là biểu tượng của tinh thần hiếu học và ý chí vượt khó của cả một thế hệ.

Câu chuyện về Nguyễn Quốc Hưng và chiếc trống trường giữa mùa kháng chiến cho thấy rằng ngay trong những năm tháng gian lao nhất, người Việt Nam vẫn không ngừng học tập và nuôi dưỡng ước mơ. Tiếng trống trường năm ấy không chỉ báo hiệu giờ học mà còn là tiếng gọi của niềm tin, của tri thức và của tương lai tươi sáng giữa một thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn