TIẾNG VANG TỪ KÝ ỨC CỦA NỘI

TIẾNG VANG TỪ KÝ ỨC CỦA NỘI
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên da thịt cha ông có thể đã lành miệng, nhưng những ký ức về một “thời hoa lửa” thì vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Với tôi, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách giáo khoa khô khan, mà nó sống động và đầy thổn thức qua những câu chuyện kể của nội tôi vào mỗi buổi chiều tà. Đó là những câu chuyện về một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến cả tuổi xuân cho độc lập tự do của Tổ quốc.
Nội tôi năm nay đã ngoài tám mươi, đôi mắt đã mờ và đôi tay đã run, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, đôi mắt ấy lại rực sáng lên một vẻ lạ kỳ. Nội kể, ngày đó nội tham gia vào lực lượng thanh niên xung phong khi mới vừa tròn mười tám tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của đời người, thay vì được đến trường, được yêu đương, thế hệ của nội lại chọn khoác lên mình bộ quần áo màu xanh cỏ úa, vai vác ba lô, chân lội bùn sâu đi theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt.
“Thời hoa lửa” – cái tên nghe thật đẹp nhưng cũng đầy khốc liệt. Hoa là biểu tượng cho tuổi trẻ, cho vẻ đẹp của tâm hồn; còn lửa chính là lửa đạn, lửa của lòng nhiệt huyết và cũng là lửa của sự hy sinh. Nội bảo, ở chiến trường, cái chết và sự sống chỉ cách nhau trong gang tấc. Những cơn mưa bom, bão đạn của kẻ thù có thể ập xuống bất cứ lúc nào, nhưng không một ai chùn bước. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu tù mù hay ánh chớp của bom đạn, nội cùng đồng đội vẫn miệt mài mở đường, tải đạn, cứu thương.
Kỷ niệm mà nội nhớ nhất, và cũng là câu chuyện khiến tôi xúc động nhất, chính là về người đồng đội thân thiết tên Hùng. Chú Hùng quê ở tận miền Bắc, tính tình hiền lành, hay hát và rất khéo tay. Trong một trận càn quét dữ dội của địch, một quả pháo đã rơi trúng hầm trú ẩn của nhóm. Giữa khói bụi mịt mù và tiếng nổ đinh tai, chú Hùng đã không ngần ngại đẩy nội vào góc hầm an toàn nhất, còn mình thì bị mảnh pháo găm đầy vào lưng. Khi nội ôm lấy chú, chú chỉ kịp mỉm cười, đưa cho nội một chiếc khăn tay thêu dở và thào thào: “Nếu hòa bình, nhớ mang về cho mẹ giúp mình...”. Chú ra đi khi tuổi đời còn chưa kịp có một mối tình vắt vai, giữa màu hoa sim tím ngắt của núi rừng đại ngàn.
Cái chết của chú Hùng và biết bao đồng đội khác đã trở thành nỗi đau, nhưng cũng là động lực thôi thúc nội và những người còn sống tiếp tục chiến đấu. Tình người trong chiến tranh sao mà cao cả và thiêng liêng đến thế! Họ chia nhau từng ngụm nước lã, từng củ sắn lùi, nhường nhau tấm chăn mỏng trong những đêm rừng lạnh giá. Những câu chuyện của nội giúp tôi hiểu rằng, để có được màu xanh bình yên của cánh đồng Hậu Thạnh Đông hôm nay, mặt đất này đã thấm đẫm biết bao máu và mồ hôi của một thế hệ anh hùng.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng tôi – những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường – đôi khi mải mê với những thiết bị công nghệ, với nhịp sống hối hả mà quên mất rằng mình đang thừa hưởng một di sản vô giá. Bài học về “thời hoa lửa” không chỉ là để biết về quá khứ, mà còn để chúng tôi soi rọi lại bản thân mình. Chúng tôi cần phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, những người đã hóa thân vào dáng hình xứ sở.
Viết lại những dòng này, lòng tôi trào dâng một niềm tự hào khôn xiết. Tôi tự hứa với bản thân sẽ nỗ lực học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành một người có ích cho xã hội. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân nội, tri ân chú Hùng và hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống vì màu cờ sắc áo. “Câu chuyện thời hoa lửa” sẽ mãi là ngọn lửa hồng rực cháy trong tim, nhắc nhở tôi về trách nhiệm của mình với quê hương, đất nước.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng tinh thần của những ngày hoa lửa ấy sẽ còn sống mãi, trường tồn cùng dân tộc Việt Nam.



