TIẾNG VĨ CẦM TRÊN THÀNH CỔ
TIẾNG VĨ CẦM TRÊN THÀNH CỔ
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chìm trong mưa bom bão đạn vô cùng tàn khốc. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng, có một người lính trẻ luôn mang theo cây vĩ cầm cũ. Anh là sinh viên Hà Nội, xếp bút nghiên lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau mỗi trận đánh ác liệt, khi tiếng súng hai bên tạm thời im ắng lúc hoàng hôn buông xuống. Anh lại ôm cây đàn vĩ cầm thân thương, tì cằm và kéo lên những giai điệu quê hương da diết. Tiếng đàn trong trẻo bay qua làn khói súng, vang vọng khắp hai bên bờ sông Thạch Hãn hiền hòa. Thanh âm ấy khiến những người lính trẻ tạm quên đi cái chết đang cận kề trong gang tấc. Nó nhắc nhở họ về mái trường, về góc phố rợp bóng sấu và ánh mắt người thương nơi quê nhà. Lạ thay, phía bên kia chiến tuyến, lính đối phương cũng lặng đi để lắng nghe tiếng đàn nhân văn. Sức mạnh của âm nhạc đã xóa nhòa hận thù, súng đạn trong những phút giây hòa bình ngắn ngủi. Rồi một ngày, một quả pháo dội trúng căn hầm, người chiến sĩ ôm đàn đã anh dũng ngã xuống. Cây vĩ cầm vỡ nát, tiếng đàn tắt lịm, nhưng dư âm của nó thì còn mãi với thời gian. Anh ra đi khi tuổi thanh xuân đẹp nhất vừa tròn mười chín tuổi đời đầy ước mơ, hoài bão. Tiếng vĩ cầm năm ấy đã trở thành khúc tráng ca bất tử về cái đẹp giữa hiện thực gian khổ. Người lính và cây đàn đã hóa thân vào mảnh đất Thành cổ anh hùng, kiên trung và bất khuất.



