Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng Vĩ Cầm Trong Rừng Sát

Quảng Ngãi22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tác giả : Hoàng Văn Phúc 

Đơn Vị : TDH-K24B

Trời Quảng Trị mùa hè năm ấy như một lò lửa khổng lồ. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu không ngớt, và mùi thuốc súng quện vào mùi lá mục nồng nặc. Trong hầm chữ A chật chội, nằm sâu dưới những rễ cây cổ thụ, Nam đang cẩn thận lau chùi cây vĩ cầm cũ kỹ của mình.

"Nam này, nếu ngày mai tụi mình không về được, cậu có tiếc bản nhạc nào chưa kịp đánh không?" - Việt, cậu bạn cùng tiểu đội, vừa tra dầu vào khẩu AK vừa hỏi, giọng thản nhiên như đang hỏi chuyện cơm nước.

Nam mỉm cười, những ngón tay gầy guộc lướt nhẹ trên dây đàn: "Tiếc chứ. Mình còn nợ mẹ bản 'Lòng mẹ', nợ cô bạn hàng xóm bản 'Sơn ca hót'. Nhưng mà Việt ạ, ở đây, bản nhạc hay nhất chính là tiếng lặng im giữa hai trận pháo."

Đêm đó, lệnh hành quân gấp. Cả tiểu đội lặng lẽ tiến về phía dòng Thạch Hãn. Nước sông lạnh ngắt, đặc quánh bùn và máu. Đạn lửa từ phía bên kia bờ xé toang màn đêm, vẽ nên những đường kẻ chết chóc trên mặt nước. Nam ôm chặt cây đàn trong bọc nylon chống nước, coi nó như sinh mạng thứ hai của mình.

Trong một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi khi đơn vị đã sang được bờ, núp sau những mảng tường đổ nát của Thành Cổ, Việt khẽ hích vai Nam: "Cho một bản đi, nhạc sĩ. Cho anh em biết mình vẫn còn sống."

Nam ngần ngại rồi áp cằm vào cây vĩ cầm. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên, mỏng manh nhưng kiên cường. Tiếng đàn len lỏi qua những vết nứt của gạch vụn, bay vút lên bầu trời mù mịt khói đen. Đó không phải là một khúc quân hành rực lửa, mà là giai điệu của một miền quê thanh bình với những cánh cò, với khói bếp buổi chiều tà.

Cả tiểu đội lặng đi. Những người lính trẻ tuổi, mặt mũi lấm lem bùn đất, bỗng thấy lòng mình dịu lại. Trong giây phút ấy, họ không còn thấy cái chết đang rình rập, mà chỉ thấy một Việt Nam xanh ngắt đang đợi họ trở về.

Trận đánh sáng hôm sau diễn ra dữ dội. Nam ngã xuống khi tay vẫn còn nắm chặt lấy báng súng, bên cạnh là chiếc bao đàn đã rách nát vì mảnh pháo. Việt là người cuối cùng rời trận địa, anh không mang theo được cây đàn của bạn, nhưng trong lòng anh, tiếng vĩ cầm đêm ấy vẫn mãi ngân vang.

Mùa hè hoa lửa năm ấy đã trôi qua, nhưng âm thanh của tình yêu và hy vọng thì không bao giờ tắt. Nó đã hóa thân vào cỏ cây, vào lòng đất, để mỗi mùa hoa phượng nở, người ta lại nhớ về một thế hệ đã sống và yêu hết mình như thế.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn