Tiếng Võng Đêm Trăng
Tiếng Võng Đêm Trăng
Những đêm trăng sáng, mẹ Sáu thường mắc chiếc võng giữa hai cây mít trước sân. Không phải để nghỉ ngơi, mà để ru cháu ngủ khi con trai và con dâu đang ở chiến trường. Tiếng ru của mẹ hòa với tiếng côn trùng khiến cả xóm như yên bình hơn giữa những ngày khói lửa.
Mỗi lần có đoàn dân công đi ngang, mẹ đều gom từng nắm gạo, bó rau và mấy quả trứng gà mang biếu. Dù cuộc sống thiếu thốn, mẹ vẫn tin rằng chia sẻ một chút sẽ giúp những người ngoài mặt trận có thêm sức mạnh. Khi nhận tin con trai bị thương nặng, mẹ chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi tiếp tục chăm cháu, bởi mẹ hiểu hậu phương phải bình yên thì tiền tuyến mới vững lòng.
Nhiều năm sau hòa bình, tiếng võng năm nào không còn vang giữa sân, nhưng những người lớn lên trong xóm vẫn nhớ hình ảnh người mẹ gầy gò, luôn dành tình thương cho tất cả như con ruột của mình.


