TIẾNG VÕNG GIỮA ĐÊM
TIẾNG VÕNG GIỮA ĐÊM
Những đêm hành quân trong rừng sâu, chiếc võng là nơi duy nhất giúp người lính chợp mắt sau những ngày dài kiệt sức. Anh Lâm luôn mắc võng sau cùng. Không phải vì chậm chạp, mà vì anh thường đi kiểm tra quanh khu vực xem còn ai chưa trở về không. “Ngủ hết rồi mới yên tâm,” anh hay nói vậy. Đêm ấy, đơn vị đóng quân bên khe suối nhỏ. Tiếng nước chảy hòa cùng tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa rừng tối. Sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, ai cũng mệt lả. Nửa đêm, mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Nước suối dâng nhanh khiến khu vực đóng quân có nguy cơ bị ngập. Anh Lâm lập tức đánh thức mọi người di chuyển lên cao. Trong lúc hỗ trợ một đồng đội bị sốt nặng, anh trượt chân xuống dòng nước xiết. Mọi người lao tới cứu nhưng dòng nước đêm quá mạnh. Anh bị cuốn đi giữa tiếng gọi thất thanh của đồng đội. Sau chiến tranh, khe suối ấy vẫn chảy qua cánh rừng cũ. Những người lính từng sống sót năm đó mỗi lần nghe tiếng võng đưa trong đêm đều nhớ đến anh — người đã thức cho đồng đội ngủ yên giữa thời hoa lửa.



