Cựu chiến binh

Tiếng vọng từ dòng tên trên tờ phiếu cũ

Ninh Bình19/05/2026Đinh Tuệ Mai (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng 5 lịch sử, khi phượng hồng bắt đầu thắp lửa trên những con đường quê xã Yên Mô, tôi có dịp được lật mở những trang tư liệu quý giá về một thời oanh liệt của cha ông. Giữa xấp hồ sơ ấy, cái tên "Lã Phú Tạc" hiện lên một cách giản dị nhưng đầy sức nặng. Bác sinh năm 1949, cái tuổi đẹp nhất của đời người lại gắn liền với những năm tháng đất nước sục sôi trong khói lửa chiến tranh. Tờ phiếu thu thập tư liệu "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là những dòng chữ viết vội, mà là cánh cửa mở ra cả một bầu trời ký ức về mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị. Đó là thời điểm mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những chàng trai mười tám, đôi mươi gác bút nghiên lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Đứng trước những dòng chữ viết tay có phần run rẩy của một người lính già đã ngoài thất thập, tôi cảm nhận được hơi thở của quá khứ dội về. Bác Tạc, người chiến sĩ thuộc Sư đoàn 304, Trung đoàn 9, đã từng có mặt tại cao điểm 37 – một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất tại chiến trường Quảng Trị. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, chiến tranh có lẽ chỉ còn là những thước phim tư liệu hay những bài học lịch sử khô khan, nhưng với bác và những người đồng đội, đó là thực tại tàn khốc của tiếng máy bay gầm rú, của mùi thuốc súng nồng nặc và của những trận đánh giáp lá cà không khoan nhượng. Câu chuyện của bác không chỉ kể về cá nhân một người lính, mà nó đại diện cho cả một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân để đổi lấy màu xanh hòa bình cho quê hương Yên Mô hôm nay.

Viết lại câu chuyện này, tôi không chỉ muốn ghi chép một sự kiện lịch sử, mà muốn tìm lại những giá trị tinh thần bất diệt. Tại sao một người thanh niên trẻ tuổi lại có thể đứng vững trước "mưa bom bão đạn"? Động lực nào giúp họ vượt qua những giờ phút kinh hoàng nhất khi máy bay địch càn quét trên đỉnh đầu? Câu trả lời nằm chính trong những chi tiết "đắt giá" mà bác đã rưng rưng ghi lại: đó là tình đồng đội, là nỗi nhớ quê hương và là niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng. Bài viết này sẽ là một nốt trầm mặc niệm để tri ân, đồng thời là ngọn lửa tiếp nối truyền thống cho thế hệ Đoàn viên, thanh niên xã Yên Mô, để chúng ta hiểu rằng cái giá của độc lập chưa bao giờ là rẻ, và sự hy sinh của những người như bác Lã Phú Tạc chính là nền móng vững chắc nhất cho mỗi ngôi nhà, mỗi cung đường chúng ta đang đi qua.

Lật lại những trang nhật ký chiến trường qua lời kể của bác Lã Phú Tạc, chúng ta quay ngược thời gian trở về năm 1972 – năm của những chiến dịch thay đổi cục diện cuộc kháng chiến. Khi ấy, bác là chiến sĩ thuộc C10, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 9, Sư đoàn 304. Địa danh "B3" (chiến trường Tây Nguyên và Trị Thiên) đã trở thành nơi thử lửa lòng dũng cảm. Bác kể về trận đánh tại cao điểm 37, một ký ức mà mỗi khi nhắc lại, ánh mắt người lính già vẫn không khỏi bàng hoàng. Đó là một ngày trời Quảng Trị nắng cháy da người, bỗng chốc mịt mù bởi khói bom. Địch huy động máy bay càn quét, thả bom liên tiếp xuống trận địa nhằm xóa sổ ý chí chiến đấu của quân ta. Bác mô tả đó là khoảnh khắc "sợ hãi và hạnh phúc" đan xen kỳ lạ: sợ hãi trước sức tàn phá khủng khiếp của vũ khí hiện đại, nhưng hạnh phúc khi thấy mình và đồng đội vẫn còn được thở, được cầm chắc tay súng sau mỗi đợt bom.

Chi tiết gây xúc động nhất trong câu chuyện của bác chính là hình ảnh về người đồng đội thân thiết – anh Đỗ Đình Chàng, cũng là một người con của quê hương Yên Mô. Giữa chiến trường khói lửa, việc gặp được một người đồng hương cùng đơn vị là niềm an ủi lớn lao không gì sánh kịp. Họ đã cùng nhau chia sẻ bát cơm nắm nhạt muối, cùng nhau hứa hẹn về ngày trở về quê mẹ. Bác Tạc bồi hồi nhớ lại: "Anh Chàng là người Yên Mô đi cùng quê, hai anh em luôn đùm bọc, sẻ chia từng hớp nước, từng lá thư nhà". Sự hiện diện của anh Chàng như một mảnh hồn quê giữa lòng chiến địa, giúp bác quên đi cái lạnh lẽo của hầm hào và cái chết luôn rình rập. Tình đồng chí lúc ấy không chỉ là nghĩa quân ngũ, mà là tình anh em máu thịt, là điểm tựa để bác vững tin bắn trả quân thù. Những kỷ vật như chiếc Huy chương kháng chiến hạng Ba và bằng khen vẫn được bác trân trọng gìn giữ như những chứng nhân sống động cho một thời "máu và hoa".

Không chỉ kể về gian khổ, câu chuyện của bác còn toát lên tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Dù đối mặt với máy bay địch bay lượn sát sạt trên đầu, dù hầm hào có thể sập bất cứ lúc nào, nhưng tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" chưa bao giờ lung lay. Bác kể về những lúc đơn vị tổ chức phản công, tiếng hô xung phong vang dậy cả một vùng cao điểm, át cả tiếng bom. Đó là sức mạnh của chính nghĩa, sức mạnh của những người biết mình đang chiến đấu vì ai và vì cái gì. Mỗi dòng chữ bác viết trong mục "diễn biến sự kiện chính" tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn cân, miêu tả chân thực sự ác liệt của chiến trường Quảng Trị năm 1972 – nơi được mệnh danh là "cối xay thịt", nhưng cũng là nơi rực cháy nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Khép lại tờ phiếu tư liệu của bác Lã Phú Tạc, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Những con số như "1949", "1972" hay địa danh "Cao điểm 37" không còn là những ký hiệu vô hồn trên giấy, mà đã trở thành một phần tâm hồn của người lính già. Điều khiến tôi trăn trở nhất chính là thông điệp bác gửi gắm cho thế hệ trẻ xã Yên Mô hôm nay. Bác viết: "Mong muốn các thế hệ trẻ tiếp nối truyền thống ông cha, cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp". Một lời nhắn nhủ giản dị nhưng chứa đựng kỳ vọng lớn lao. Bác và đồng đội đã hoàn thành sứ mệnh của thế hệ mình bằng máu và nước mắt, giờ đây, sứ mệnh ấy được trao lại cho chúng ta – những Đoàn viên, thanh niên đang sống trong hòa bình.

Câu chuyện của bác Tạc như một tấm gương phản chiếu để chúng ta tự soi rọi lại bản thân. Trong cuộc sống hiện đại với nhiều cám dỗ và giá trị ảo, đôi khi chúng ta quên mất rằng từng tấc đất mình đang đứng, từng làn gió mình đang hít thở đều đã phải đánh đổi bằng tuổi thanh xuân của biết bao người đi trước. Tinh thần của "thời hoa lửa" không chỉ cần thiết trong chiến đấu mà còn vô cùng giá trị trong thời bình. Đó là tinh thần không ngại khó, ngại khổ, là ý chí vươn lên và lòng yêu nước nồng nàn. Chúng ta học được từ bác cách trân trọng tình đồng chí, tình làng nghĩa xóm và trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi hành động nhỏ như việc gìn giữ môi trường, tham gia các hoạt động thiện nguyện hay đơn giản là hoàn thành tốt công việc chuyên môn cũng chính là cách chúng ta viết tiếp bản anh hùng ca mà thế hệ bác Tạc đã khởi đầu.

Thay cho lời kết, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến bác Lã Phú Tạc và những người lính năm xưa. Những trang tư liệu "Câu chuyện thời hoa lửa" sẽ không bị bụi thời gian che lấp, mà sẽ được Đoàn thanh niên xã Yên Mô lưu giữ như một báu vật tinh thần. Chúng cháu xin hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các bác, sẽ đem sức trẻ và trí tuệ của mình để làm rạng danh quê hương Yên Mô anh hùng. Ngọn lửa từ quá khứ sẽ mãi cháy trong tim mỗi người trẻ, soi sáng con đường đi tới tương lai, để những giá trị của "thời hoa lửa" luôn trường tồn cùng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng vọng từ dòng tên trên tờ phiếu cũ | Câu chuyện thời hoa lửa