Bài viết

TIẾNG XÍCH SẮT VÀ TRÁI TIM THÉP

Trời Giang Mỗ những ngày cuối năm 1951 mù mịt trong sương và khói súng. Cái lạnh của vùng núi Hòa Bình len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng trong lồng ngực chúng tôi lúc đó, máu đang sôi lên.

Thái Nguyên12/04/2026K21 - Kế toán 4, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Giang Mỗ những ngày cuối năm 1951 mù mịt trong sương và khói súng. Cái lạnh của vùng núi Hòa Bình len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng trong lồng ngực chúng tôi lúc đó, máu đang sôi lên.

Tôi nằm ép mình dưới hố cá nhân, bên cạnh là anh Cù Chính Lan. Anh không cao lớn, khuôn mặt mang đậm nét khắc khổ của một người con xứ Nghệ nhưng đôi mắt thì sáng một cách kỳ lạ – cái nhìn của một người luôn nhìn thấu qua màn sương của nỗi sợ hãi.

Dưới chân dốc, tiếng xích sắt nghiến lên đá hộc nghe rợn người. Một chiếc xe tăng Pháp tiến vào, nó lù lù như một con quái vật bọc thép, từ họng súng đại liên nòng dài tuôn ra những luồng lửa chết chóc, cày nát các bụi cây ven đường.

"Khó xơi rồi, nó bọc thép kỹ quá!" – Tôi thì thầm, tay siết chặt khẩu súng đã cạn đạn.

Anh Lan không nói gì. Anh chỉ quan sát. Con quái vật kia cứ thế nghênh ngang, chặn đứng hướng tiến quân của cả tiểu đoàn. Nếu không hạ được nó, anh em sẽ phơi mình dưới làn đạn đại liên trên mặt đường trống trải.

Bất ngờ, anh Lan quay sang tôi, giọng nói rành rọt giữa tiếng gầm rú của động cơ: "Tiểu đội yểm trợ cho tôi. Tôi lên trị nó!"

Tôi chưa kịp ngăn lại thì bóng anh đã vọt đi. Anh không chạy thẳng mà lướt đi theo hình zíc zắc, lợi dụng từng hố bom, từng gốc cây cháy sém. Đạn địch từ trên xe tăng quét thành từng vệt dài dưới chân anh, tung bụi mù mịt.

Tôi nín thở, ngón tay bóp cò yểm trợ đến cháy cả nòng súng. Anh Lan đã áp sát được sườn xe. Anh nhảy phắt lên như một con sóc rừng. Nhưng con quái vật sắt lồng lộn, nó tăng ga bốc đầu làm anh văng xuống đất.

Chúng tôi đau đớn kêu lên. Nhưng không! Anh Lan bật dậy ngay lập tức. Gương mặt anh đầy máu và đất, nhưng ánh mắt ấy... nó còn nóng hơn cả lửa bom. Anh lại lao lên. Lần này, anh bám chắc vào tháp pháo, một tay bám vào xích, một tay rút thủ pháo.

Chiếc xe tăng loạng choạng. Tên lính Pháp bên trong cố tình lùi xe để hất anh xuống vực. Nhưng anh Lan đã nhanh hơn. Anh tìm thấy khe hở trên tháp pháo, giật kíp lựu đạn rồi tống mạnh vào trong lòng con quái vật.

"Nằm xuống!" – Anh hét lớn rồi gieo mình xuống vệ đường.

Một tiếng nổ xé lòng vang lên. Tháp pháo xe tăng nứt toác, khói đen ngùn ngụt bốc lên như một cột tro bụi khổng lồ. Con quái vật bọc thép vừa rồi còn kiêu ngạo, nay nằm im lìm, cháy rụi giữa dốc Giang Mỗ.

Trận đánh kết thúc. Khi khói súng tan đi, tôi thấy anh Lan ngồi bên vệ đường, đôi bàn tay trầy xước đang run run gỡ một mẩu gai rừng đâm vào chân.

"Anh có sao không?" – Tôi chạy lại, giọng lạc đi vì xúc động.

Anh ngước nhìn tôi, nụ cười hiền lành và chất phác lại hiện về trên khuôn mặt lấm lem: "Hết thuốc súng rồi, may mà lựu đạn nó vẫn nổ. Thôi, thu quân, lát còn ăn cơm nếp anh em mới thổi."

Tôi nhìn chiếc xe tăng cháy đen sau lưng anh, rồi nhìn người chiến sĩ bé nhỏ trước mặt. Hóa ra, vũ khí mạnh nhất không phải là thép cứng, mà là ý chí của những con người không biết quỳ gối.

Khi con quái vật bọc thép chỉ còn là một khối sắt cháy đen, tôi thấy anh Lan ngồi bệt bên vệ đường, điềm nhiên gỡ một chiếc gai rừng găm vào bàn tay rớm máu. Giữa khói súng mù mịt, anh ngước nhìn đỉnh núi xa xăm, nở nụ cười chất phác: "Xe cháy rồi, về ăn cơm nếp mới thôi anh em!". Bóng anh nhỏ bé giữa đại ngàn nhưng lại mang tầm vóc của một ngọn núi đá không gì lay chuyển nổi. Hóa ra, thứ thép cứng nhất không nằm ở vỏ xe tăng địch, mà nằm ngay trong lồng ngực những người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn