Mẹ Việt Nam Anh hùng

tiếp nối những gì thế hệ đi trước đã bắt đầu

Tây Ninh08/06/2026Nguyễn Minh Tuấn (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư về, trời dường như trong hơn, nắng cũng nhẹ hơn, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên. Đó không chỉ là niềm vui của ngày đất nước thống nhất, mà còn là sự lắng lại khi nghĩ về những gì đã phải đánh đổi. Trong một dịp đặc biệt, tôi được gặp Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi. Nghe Mẹ kể chuyện, tôi không thấy đó là “một bài học lịch sử” nữa, mà là một câu chuyện rất thật gần gũi, mà đau đến lặng người.

Mẹ không nói nhiều về sự mất mát của mình. Mẹ kể về hai người con trai, như cách một người mẹ vẫn hay nhắc về con: giản dị, chậm rãi. Nhưng càng nghe, tôi càng hiểu phía sau những lời kể nhẹ nhàng ấy là một nỗi đau lớn đến nhường nào. Hai người con của Mẹ liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và liệt sĩ Nguyễn Ngọc Vinh đã ra đi trong hai giai đoạn khác nhau, nhưng cùng chung một lý do: vì đất nước. Một người hi sinh trong chiến tranh chống Mỹ, khi đất nước còn chìm trong bom đạn. Người còn lại ngã xuống trong thời bình, khi Tổ quốc vẫn cần được bảo vệ và xây dựng.Tôi chợt nhận ra, hóa ra “hi sinh” không chỉ tồn tại trong chiến tranh. Nó còn tiếp diễn cả khi đất nước đã hòa bình, chỉ là âm thầm hơn, lặng lẽ hơn.Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là sự ra đi của những người con, mà là cách Mẹ chấp nhận điều đó. Không phải là không đau chắc chắn là đau đến tận cùng nhưng Mẹ không gục ngã. Trong ánh mắt của Mẹ, tôi thấy vừa có nỗi buồn, vừa có niềm tự hào. Một sự tự hào rất lặng, không cần nói ra cũng đủ hiểu.Tôi tự hỏi, nếu là mình, liệu có thể mạnh mẽ như vậy không? Câu trả lời có lẽ là không. Và chính điều đó khiến tôi càng thấy sự hi sinh ấy trở nên lớn lao hơn rất nhiều.Nghe câu chuyện của Mẹ, tôi thấy những điều mình đang có bỗng trở nên “đắt giá” hơn. Một buổi sáng đến trường bình yên, một bữa cơm đầy đủ, hay đơn giản là được sống trong một đất nước không còn tiếng bom tất cả đều không phải tự nhiên mà có. Có những người đã không kịp sống hết tuổi trẻ của mình để đổi lấy những điều tưởng chừng rất bình thường ấy cho thế hệ sau.Nhưng nghĩ vậy thôi chưa đủ. Điều quan trọng hơn là: mình sẽ sống như thế nào?Tôi thấy, đôi khi người trẻ chúng tôi hay nói về ước mơ lớn, về thành công, nhưng lại dễ bỏ qua những việc rất nhỏ: học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, không thờ ơ với xung quanh. Chúng ta không cần phải làm những điều gì quá to tát để “cống hiến”, nhưng ít nhất, đừng sống một cách hời hợt.Học tốt không chỉ là cho bản thân, mà còn là cách để sau này có thể góp phần xây dựng quê hương. Sống tử tế với người khác cũng là một dạng đóng góp. Thậm chí, việc hiểu và trân trọng lịch sử không quên những người như hai người con của Mẹ Hợi cũng đã là một trách nhiệm rồi.Có một điều tôi nghĩ rất rõ sau buổi gặp hôm đó: thế hệ trẻ hôm nay không cần phải hi sinh như thế hệ trước, nhưng lại có một “bài toán” khác đó là làm sao để đất nước phát triển, để những hi sinh ngày trước không trở nên vô nghĩa.Rời khỏi nơi gặp Mẹ, tôi không mang theo những lời lẽ lớn lao, mà chỉ là một cảm giác rất thật: biết ơn. Biết ơn vì mình được sống trong hòa bình. Và cũng tự nhắc mình rằng, nếu không thể làm được điều gì quá lớn, thì ít nhất hãy sống một cuộc đời tử tế, có ích như một cách nhỏ bé để trả ơn những người đã ngã xuống.

Có thể, đó chính là cách thiết thực nhất để thế hệ chúng tôi tiếp nối những gì thế hệ đi trước đã bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn