TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 14: CHIẾC CỜ LÊ VÀ HAI CHIẾC RĂNG
Lái xe trên Trường Sơn không có nghĩa chỉ ngồi sau vô-lăng. Những cô gái còn phải tự sửa xe, và đôi khi chính công việc ấy để lại những thương tích rất bất ngờ.
Một chiếc xe hỏng giữa rừng.
Đó là điều không người lái nào mong muốn.
Nhưng trên Trường Sơn, chuyện ấy xảy ra thường xuyên.
Người lái xe phải biết sửa.
Các nữ chiến sĩ cũng vậy.
Họ học cách kiểm tra động cơ.
Thay phụ tùng.
Sửa những bộ phận hỏng.
Có khi phải chui xuống gầm xe giữa bùn đất.
Có khi phải sửa trong bóng tối.
Không có xưởng.
Không có điều kiện thuận lợi.
Chỉ có chiếc xe và những dụng cụ mang theo.
Kim Dung, một trong những nữ lái xe của trung đội, từng kể lại một kỷ niệm rất đặc biệt.
Trong một lần sửa xe, chiếc cờ lê bất ngờ va mạnh vào miệng khiến bà mẻ mất hai chiếc răng.
Một tai nạn rất nhỏ nếu đặt cạnh những trận bom trên Trường Sơn.
Nhưng chính những chuyện như vậy lại cho thấy cuộc sống của các nữ lái xe không chỉ có những khoảnh khắc hào hùng.
Có những ngày họ sửa xe.
Bốc hàng.
Chăm sóc thương binh.
Rồi lại lên cabin.
Có lúc bị thương.
Có lúc mệt mỏi.
Nhưng vẫn phải tiếp tục.
Kim Dung sau này còn mang thương tật do sức ép của bom.
Chiến tranh đi qua.
Những vết thương vẫn ở lại.
Nhưng điều đáng nhớ là những cô gái ấy không chỉ biết cầm vô-lăng.
Họ còn biết cách giữ cho chiếc xe tiếp tục chạy.
Và đôi khi…
để sửa được một chiếc xe giữa rừng Trường Sơn, người lính phải dùng cả đôi tay, kinh nghiệm và sự gan lì của mình.



