Người có công giúp đỡ cách mạng

TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

Hưng Yên08/12/2025Chi đoàn 10A4_THPT Khoái Châu (Chi đoàn 10A4_THPT Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, bom đạn trút xuống ngày đêm. Đoàn xe vận tải của bộ đội ta luôn bị không quân Mỹ rình rập đánh phá. Mỗi trận bom trút xuống là kính xe vỡ tan, buồng lái trơ trụi, gió đập vào mặt như dao cắt. Thế nhưng, giữa đạn bom khốc liệt ấy, vẫn có một tiểu đội lính lái xe ung dung, hiên ngang vượt đường Trường Sơn — Tiểu đội xe không kính. Không ai trong họ muốn mất kính. Kính bị bom giật nát. Cửa xe méo, mui xe xước, thân xe đầy vết đạn. Thế nhưng khi nhận lệnh, các anh chỉ cười: “Kính vỡ thì ta chạy không kính. Xe còn máy, còn bánh là còn đi được!” Những con đường rừng sâu hun hút, gió thốc vào mặt rát buốt. Bụi đỏ bốc lên mù trời, bám thành từng lớp trên tóc, trên áo. Nhiều lần gặp mưa rừng bất ngờ, nước táp thẳng vào người lạnh buốt. Vậy mà trong cabin trống trơn ấy, các chiến sĩ vẫn hát vang, tiếng cười át cả tiếng bom nổ rền phía xa. Có những đêm ánh trăng rừng hắt qua buồng lái không kính, soi rõ khuôn mặt đen nhọ đầy bụi đường của người lính. Ánh mắt họ vẫn sáng rực — ánh mắt của những con người coi gian khổ như chuyện thường ngày, coi cái chết nhẹ như mưa rừng. Khi gặp nhau ở điểm tập kết, họ bắt tay nhau thật chặt, tay phủ đầy bụi, nụ cười tươi như chưa từng đi qua bom đạn. Một lần, trong lúc đi trên đèo, bom bất ngờ trút xuống. Chiếc xe của anh Hùng bị nghiêng mạnh, bánh xe suýt rơi khỏi mép vực. Anh nheo mắt, ghì chặt tay lái, chân đạp ga hết mức. Chiếc xe lao lên được bờ bên kia trong gang tấc. Vừa dừng lại, anh chỉ cười: “Gió thổi mạnh quá, suýt bị kéo xuống vực thôi.” Cả tiểu đội bật cười, tiếng cười vang giữa núi rừng như xua tan cái chết vừa kề bên. Họ không chỉ chở hàng — họ chở theo niềm tin, sức mạnh và hơi thở của cả chiến trường. Nhờ họ, đạn dược, lương thực, quân nhu… vẫn đến kịp thời cho các đơn vị phía trước. Nhiều chuyến xe đến nơi khi động cơ đã nóng đỏ, bánh xe nứt toác, thùng xe khét mùi bom, nhưng hàng vẫn nguyên vẹn. Trong những ngày tháng ấy, Tiểu đội xe không kính đã trở thành biểu tượng của thời hoa lửa: gan dạ, lạc quan, coi thường gian khổ, hi sinh thầm lặng vì nhiệm vụ lớn lao. Trên tuyến đường Trường Sơn gió bụi, hình ảnh những người lính lái xe với khuôn mặt bám đầy bụi đỏ, nụ cười rạng rỡ và đôi tay chắc lái đã trở thành một tượng đài bất tử — tượng đài của người lính vận tải Việt Nam trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn