Khác

Tiểu đội xe không kính (3)

Tiểu đội xe không kính

Quảng Ninh17/07/2026Phạm Tiến Duật (LCĐ Khoa Du lịch,Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh đã trở thành biểu tượng của ý chí và lòng quyết tâm của dân tộc Việt Nam. Trên con đường ấy, có những người lính lái xe ngày đêm vượt qua bom đạn để vận chuyển lương thực, vũ khí và đưa bộ đội vào chiến trường. Hình ảnh những chiếc xe không kính cùng những người lính trẻ lạc quan, dũng cảm đã trở thành một biểu tượng đẹp của thời hoa lửa.

Câu chuyện “Tiểu đội xe không kính” gắn liền với những người lính lái xe Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ và được nhà thơ Phạm Tiến Duật khắc họa sâu sắc qua bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”.

Những chiếc xe trên tuyến đường Trường Sơn ngày ấy vốn là những chiếc xe vận tải bình thường. Nhưng do phải liên tục đi qua những vùng chiến trường ác liệt, chịu đựng hàng nghìn trận bom của máy bay địch, nhiều chiếc xe đã bị phá hủy, mất đi kính chắn gió, đèn xe, thậm chí cả những bộ phận quan trọng khác.

Thế nhưng, điều đặc biệt là những người lính vẫn tiếp tục lái những chiếc xe ấy ra chiến trường. Họ không sợ gian khổ, không than vãn trước hiểm nguy. Không có kính chắn gió, họ phải đối mặt trực tiếp với gió bụi của núi rừng, với mưa bom và những cơn mưa rừng bất chợt.

Trên những cung đường hiểm trở, người lính lái xe phải chịu biết bao khó khăn. Khi xe chạy, bụi đường phủ trắng mái tóc, khuôn mặt trở nên lấm lem. Khi trời mưa, nước mưa tạt thẳng vào người. Nhưng thay vì lo sợ, họ lại coi đó như một thử thách nhỏ trên hành trình lớn.

Những câu nói giản dị của người lính thể hiện tinh thần lạc quan:

“Không có kính, ừ thì có bụi
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc…”

Dù hoàn cảnh thiếu thốn, họ vẫn giữ nụ cười, vẫn động viên nhau và tiếp tục tiến về phía trước. Với họ, khó khăn không phải là lý do để dừng bước, bởi phía sau họ là tiền tuyến đang chờ những chuyến xe tiếp tế.

Điều làm nên sức mạnh của những người lính lái xe không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tình đồng đội sâu sắc. Sau mỗi chặng đường nguy hiểm, các anh lại gặp nhau, bắt tay, chia sẻ từng câu chuyện nhỏ. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu và coi nhau như những người thân trong gia đình.

Giữa chiến trường khốc liệt, những chiếc xe không kính vẫn băng qua bom đạn với tinh thần:

“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

“Trái tim” ấy chính là lòng yêu nước, là niềm tin vào ngày chiến thắng, là ý chí không khuất phục trước kẻ thù. Chính nhờ những trái tim ấy mà hàng vạn chuyến xe đã vượt qua tuyến đường Trường Sơn, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến.

Nhiều người lính trong tiểu đội xe không kính đã không thể trở về. Họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình trên những cung đường Trường Sơn đầy bom đạn. Nhưng hình ảnh những chàng trai trẻ với nụ cười trên môi, tay lái vững vàng giữa mưa bom vẫn mãi là biểu tượng đẹp của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn