TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH
TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH: NHỮNG GÃ KHỔNG LỒ TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
Trên con đường huyền thoại Hồ Chí Minh, nơi "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", có một lực lượng đặc biệt đã viết nên bản trường ca hùng tráng bằng tiếng động cơ gầm rú và tiếng cười lạc quan ngạo nghễ. Đó là những chiến sĩ lái xe vận tải, những người đã biến những chiếc xe tàn tạ vì bom đạn thành những con tuấn mã bất kham, chở nặng tình yêu miền Nam ruột thịt lao đi trong mưa bom bão đạn.
"Không có kính không phải vì xe không có kính/ Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi". Những chiếc xe kỳ dị ấy, méo mó, biến dạng, lại chứa đựng bên trong những tâm hồn đẹp nhất, dũng cảm nhất. Các anh lái xe, mặt lấm lem bụi đường, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng nụ cười chưa bao giờ tắt trên môi. Họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, coi gian khổ là thước đo của bản lĩnh. Mưa tuôn xối xả, bụi phun trắng trời, nhưng "xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước", bởi trong tim mỗi người lính lái xe có một "trái tim" rực lửa – trái tim của ý chí thống nhất non sông.
Hình ảnh những đoàn xe nối đuôi nhau ra trận, vượt qua đèo cao vực sâu, vượt qua lưới lửa phòng không của địch, là biểu tượng trác tuyệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Họ là những người đã nối liền mạch máu giao thông Bắc – Nam, biến đường Trường Sơn thành con đường của chiến thắng. Câu chuyện về tiểu đội xe không kính mãi là bài ca hào sảng về tinh thần lạc quan cách mạng, về sức mạnh dời non lấp biển của con người Việt Nam khi Tổ quốc gọi tên.


