Tiểu sử Lê Văn Vĩ
Ông Lê Văn Vĩ (1855 - ?)
Ông Lê Văn Vĩ, sinh năm 1855, tại làng Phú Nhơn (Nha Mân), tổng An Mỹ (nay thuộc xã Tân Nhuận Đông, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp).
Khi ông lớn lên cùng là lúc thực dân Pháp thiết lập xong nền cai trị trên xứ Nam Kỳ thuộc địa. Trường tổng An Mỹ đặt tại làng Tân Hựu (Chợ Dinh) gần nhà nên ông được theo học tại đó, rồi lên học trường tỉnh Sa Đéc, sau lại xuống học trường tỉnh Vĩnh Long.
Năm 1876, lúc 21 tuổi, ông được lên Sài Gòn theo học tại trường Trung học Chasseloup Laubat, còn gọi là Trường Bản xứ, vừa được khai mở trước đó hai năm (ngày 14/11/1874, Thống soái Nam Kỳ ký nghị định mở Collège Chasseloup Laubat). Năm 25 tuổi (năm 1880), ông đỗ tốt nghiệp Trung học bằng Brevet Elémentaire rồi được bổ nhiệm làm giáo viên trường tỉnh Vĩnh Long.
Năm 1888, Hội truyền Pháp học (Alliance Française) mở hội thi giáo viên giỏi, có 1.396 giáo viên ở Nam Kỳ dự thi, ông đoạt thứ hạng nhì trong 3 giáo viên được chấm giải. Ông là một giáo viên dạy giỏi của tỉnh Vĩnh Long, trong suốt 13 năm dạy học, đào tạo được nhiều học trò thành đạt.
Năm 1893, ông nghỉ dạy để trông coi ruộng vườn, nhưng do một số học trò của ông thúc bách, từ năm 1902 đến năm 1906 ông lại tham gia vào “Nghị Viện Quản Hạt” của hai tỉnh Vĩnh Long, Sa Đéc. Sau đó, ông chối từ không dự nữa. Năm 1905, ông được phong làm Tri phủ, rồi năm 1925 là Đốc phủ sứ.
Ông Lê Văn Vĩ là một giáo viên dạy giỏi nổi tiếng của hai tỉnh Vĩnh Long, Sa Đéc, được tác giả Nguyễn Văn Dần trong sách Sa Đéc nhơn vật chí trân trọng ghi chép là “Nhà đạo đức mô phạm".


