Người có công giúp đỡ cách mạng

Tìm hiểu về cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 Qua lời kể của nhân chứng lịch sử – Cựu chiến binh Hồ Sỹ Lưu

Nghệ An04/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tìm hiểu về cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 Qua lời kể của nhân chứng lịch sử – Cựu chiến binh Hồ Sỹ Lưu

Tìm hiểu về cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968

Qua lời kể của nhân chứng lịch sử – Cựu chiến binh Hồ Sỹ Lưu

"Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao người lính." Có lẽ, chỉ khi được gặp gỡ những nhân chứng lịch sử, chúng em mới cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của câu nói ấy.

Sáng Chủ nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2026, tập thể lớp 1A, Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu, dưới sự hướng dẫn của cô giáo Phan Thị Thơ, đã có dịp đến thăm bác Hồ Sỹ Lưu – một cựu chiến binh, thương binh từng trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Buổi gặp gỡ không chỉ là một chuyến tham quan, mà còn là hành trình đưa chúng em trở về với những năm tháng hào hùng của dân tộc qua lời kể chân thực của người lính năm xưa.

Bác Hồ Sỹ Lưu sinh ra tại thôn 1, xã Quỳnh Đôi (nay là thôn Đồng Tương, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An). Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên Hồ Sỹ Lưu đã tình nguyện lên đường nhập ngũ với khát vọng góp sức mình giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Bác kể rằng, để vào được chiến trường miền Nam, đơn vị của bác phải hành quân liên tục suốt sáu tháng. Đoàn quân vượt núi, băng rừng, đi qua nước bạn Lào rồi Campuchia, chịu đựng biết bao thiếu thốn về lương thực, nước uống và thuốc men. Có những ngày phải vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những con suối chảy xiết, những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng không ai nản chí. Trong tim mỗi người chỉ có một niềm tin mãnh liệt: phải vào được chiến trường để chiến đấu vì Tổ quốc.

Điểm dừng chân cuối cùng của đoàn quân là rừng U Minh Thượng, căn cứ cách mạng nổi tiếng của miền Tây Nam Bộ. Chính nơi đây đã ghi dấu những năm tháng chiến đấu ác liệt nhất trong cuộc đời người lính Hồ Sỹ Lưu.

Trận đánh đầu tiên bác tham gia là Chùa Ghé – Rạch Giá, diễn ra trong cao trào của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968. Tiếng súng, tiếng pháo và bom đạn vang dội khắp chiến trường. Sau trận đánh, bác được điều động tăng cường về Trung đoàn 10 Đặc công, tiếp tục tham gia nhiều trận chiến quan trọng, trong đó có trận đánh tại Ba Thầy (Cà Mau).

Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ của những người lính mà còn để lại trên cơ thể họ những vết thương không bao giờ lành. Trong một trận chiến ác liệt, bác bị trúng đạn. Đến hôm nay, một viên đạn vẫn còn nằm trong cơ thể như một dấu tích của những năm tháng chiến tranh. Sau thời gian điều trị, bác không xin về hậu phương mà tiếp tục trở lại đơn vị, cùng đồng đội tham gia đánh chiếm và tiêu diệt căn cứ Sông Chẻm, một cứ điểm quân sự được đối phương xây dựng rất kiên cố.

Sau đó, bác trở về Trung đoàn 20, Quân khu 9, tiếp tục chiến đấu trên chiến trường miền Tây Nam Bộ. Trong một trận đánh tại Rạch Giá, khi đang làm nhiệm vụ cùng đồng chí Tiểu đoàn trưởng Hà Văn Lanh, bác bị thương lần thứ hai. Lần này, đôi mắt của bác bị tổn thương rất nặng. Dù được cứu chữa, bác chỉ giữ lại được một phần thị lực.

Nghe đến đây, chúng em không khỏi xúc động. Nhưng điều khiến chúng em khâm phục hơn cả là sau những mất mát ấy, bác vẫn không rời chiến trường.

Không còn đủ sức khỏe để trực tiếp cầm súng, bác tình nguyện đi học y tá quân y để tiếp tục cứu chữa thương binh ngay trên tuyến lửa. Bác tâm sự rằng, nếu không thể chiến đấu bằng súng thì sẽ chiến đấu bằng đôi bàn tay của người thầy thuốc. Đó cũng là một cách góp phần vào thắng lợi của dân tộc.

Những ngày cuối của cuộc kháng chiến, bác được phân công tham gia lực lượng giải phóng thành phố Cần Thơ và trực tiếp tham gia tiếp quản sân bay Cần Thơ trong niềm vui vỡ òa của ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Đến tháng 12 năm 1975, bác được điều ra miền Bắc điều dưỡng, khép lại chặng đường chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi vẻ vang.

Ngồi trước chúng em hôm nay là người cựu chiến binh với mái tóc bạc trắng, giọng nói trầm ấm và đôi mắt chỉ còn nhìn thấy một phần ánh sáng. Trong cơ thể bác vẫn còn mảnh đạn của chiến tranh, nhưng trên gương mặt luôn hiện lên nụ cười lạc quan. Bác bảo, điều hạnh phúc nhất là được nhìn thấy đất nước hòa bình, trẻ em được cắp sách đến trường và không còn phải nghe tiếng bom rơi, đạn nổ.

Buổi gặp gỡ kết thúc trong niềm xúc động của tất cả chúng em. Những câu chuyện của bác không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, về những năm tháng chiến đấu gian khổ ở chiến trường miền Tây Nam Bộ, mà còn giúp chúng em cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay.

Chúng em hiểu rằng, mỗi trang sử vàng của dân tộc đều được viết bằng lòng yêu nước, bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã cống hiến cho Tổ quốc, không ngừng học tập, rèn luyện để trở thành những công dân có ích.

Tri ân – Tự hào – Tiếp bước

Rời ngôi nhà của bác Hồ Sỹ Lưu, trong lòng mỗi chúng em vẫn còn vang vọng những câu chuyện của một thời hoa lửa. Những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước, tinh thần tự hào dân tộc và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với quê hương, đất nước.

Chúng em xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới bác Hồ Sỹ Lưu cùng các thế hệ cha anh đã hy sinh, cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chúng em nguyện sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, tiếp nối truyền thống vẻ vang của dân tộc, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn