Cựu chiến binh

Tin mùa lúa ngoài quê

Chiều ấy, đơn vị vừa dừng chân bên một khoảng rừng thì người giao liên mang đến thêm mấy lá thư. Nguyễn Văn Được nhận được thư của mẹ. Anh mở thư dưới ánh sáng nhạt cuối ngày. Giữa những dòng chữ quen thuộc, có một câu khiến anh đọc đi đọc lại:

An Giang14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tin mùa lúa ngoài quê

Chiều ấy, đơn vị vừa dừng chân bên một khoảng rừng thì người giao liên mang đến thêm mấy lá thư.

Nguyễn Văn Được nhận được thư của mẹ.

Anh mở thư dưới ánh sáng nhạt cuối ngày.

Giữa những dòng chữ quen thuộc, có một câu khiến anh đọc đi đọc lại:

“Lúa ngoài quê năm nay tốt lắm con ạ.”

Chỉ một câu ngắn thôi, mà cả cánh đồng quê như hiện ra trước mắt.

Được nhớ con đường đất dẫn ra ruộng.

Nhớ mùi rơm mới.

Nhớ tiếng gió thổi qua đồng lúa mỗi chiều.

Nhớ mẹ cúi xuống buộc lại bó lúa, rồi ngẩng lên gọi anh từ cuối thửa ruộng.

Lâm ngồi cạnh hỏi:

— Mẹ viết gì mà cậu cười thế?

Được đưa lá thư cho bạn xem.

Lâm đọc rồi gật gù:

— Có tin mùa lúa là mừng rồi.

Được nói khẽ:

— Ừ. Ở đây nghe tin lúa tốt cũng thấy lòng nhẹ đi.

Anh Hòa nghe vậy cũng chen vào:

— Quê tôi năm ngoái mất mùa. Chỉ mong năm nay khá hơn.

Thế là câu chuyện lại chuyển về quê nhà.

Người kể chuyện lúa.

Người kể chuyện ngô.

Người kể chuyện con trâu vừa đẻ nghé.

Người kể chuyện mương nước đã được sửa lại.

Giữa rừng sâu, những người lính nói chuyện mùa màng như những người nông dân thực thụ.

Và đúng là họ đã từng như thế.

Trước khi khoác áo lính, nhiều người từng cày ruộng, gặt lúa, chăn trâu, đi cấy cùng mẹ từ lúc còn nhỏ.

Được đọc tiếp thư.

Mẹ viết:

“Năm nay mưa thuận, lúa chắc hạt. Mẹ gặt mà cứ nghĩ giá như con ở nhà phụ mẹ một tay.”

Anh đọc đến đó thì lặng đi.

Lâm nhìn bạn:

— Nhớ nhà hả?

Được gật đầu.

— Nhớ chứ.

Rồi anh cười nhẹ:

— Nhưng nghe mẹ bảo lúa tốt là yên tâm rồi.

Tối hôm ấy, dưới ngọn đèn nhỏ, Được lại lấy thư ra đọc lần nữa.

Ngoài rừng, gió thổi qua tán lá.

Trong lòng anh lại nghe như có tiếng lúa xào xạc ngoài đồng quê.

Anh tưởng tượng mẹ đang gặt.

Mấy đứa em đang gom lúa.

Khói bếp chiều bay lên sau hàng tre.

Những hình ảnh bình dị ấy khiến khoảng cách từ Trường Sơn đến Nghệ An dường như ngắn lại.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.

Được cẩn thận gấp lá thư, cho vào túi áo trong.

Lâm nhìn thấy, cười:

— Lại cất chỗ gần tim nhất rồi.

Được đáp:

— Tin mùa lúa mà. Phải giữ kỹ chứ.

Nhiều năm sau, bác Được kể:

“Ở chiến trường, chúng tôi không chỉ mong tin thắng trận. Chúng tôi còn mong tin quê nhà bình yên, mùa màng tốt tươi, cha mẹ khỏe mạnh.”

Bác nói rằng có những lá thư không có lời lẽ lớn lao.

Chỉ là:

‘Lúa tốt.’

‘Mưa thuận.’

‘Nhà vẫn bình yên.’

Nhưng chính những tin tức ấy lại làm người lính thấy mình có thêm sức mạnh.

Bởi họ hiểu rằng phía sau những năm tháng gian khổ vẫn còn một quê hương đang sống, đang gieo trồng và đang chờ họ trở về.

Tin mùa lúa ngoài quê không làm con đường Trường Sơn ngắn hơn, nhưng làm nỗi nhớ nhà dịu lại. Và trong lòng người lính, tiếng lúa quê xào xạc đôi khi còn mạnh hơn cả tiếng động cơ và mưa rừng — vì đó là âm thanh của cuộc sống bình yên mà họ luôn mong một ngày được trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn