Cựu Thanh niên xung phong

TIN NHẮN LÚC 0 GIỜ

Câu chuyện kể về một buổi hỗ trợ khắc phục hậu quả mưa lũ tại địa phương. Một tin nhắn gửi lúc nửa đêm đã nối liền hai thế hệ, cho thấy “hoa lửa” hôm nay vẫn đang cháy theo cách rất mới.

Điện Biên25/02/2026Khoàng Văn Toàn (Đoàn Phường Mường Lay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm mưa lớn bất thường. Nước dâng nhanh ở một số khu vực thấp. Lực lượng đoàn viên thanh niên phường được huy động hỗ trợ người dân di chuyển tài sản.

Tin nhắn trong nhóm đoàn viên reo lên lúc gần 0 giờ:

“Ai có thể ra hỗ trợ ngay khu vực tổ 3?”

Chỉ vài phút sau, hàng loạt tin trả lời xuất hiện:

“Em đi.”
“Có mặt 10 phút.”
“Đang trên đường.”

Cà Văn Lâm – người từng trải qua những năm tháng gian khó trước đây – hôm ấy cũng theo dõi tin nhắn vì con trai ông là đoàn viên trong nhóm.

Ông nhìn màn hình điện thoại, thấy con trai mình mặc áo mưa, vội vã chuẩn bị rời nhà.

Ông hỏi:

“Khuya thế này còn đi à?”

Cậu trả lời:

“Có hộ dân cần hỗ trợ gấp, bố ạ.”

Câu nói ấy khiến ông Lâm khựng lại.

Ngày xưa, khi nghe hiệu lệnh, họ lên đường không cần suy nghĩ nhiều. Hôm nay, thế hệ trẻ cũng vậy – chỉ khác là thay vì tiếng kẻng hay lời gọi trực tiếp, đó là một tin nhắn trong điện thoại.

Đêm ấy, đoàn viên thanh niên giúp người dân kê cao đồ đạc, di chuyển vật dụng nặng, hỗ trợ trẻ nhỏ và người già đến nơi an toàn.

Không ai quay video. Không ai livestream.
Chỉ có mưa, ánh đèn pin và những bước chân vội vàng.

Gần 2 giờ sáng, khi công việc tạm ổn, nhóm đoàn viên gửi một tin nhắn cuối:

“Đã xong. Mọi người về nghỉ đi.”

Sáng hôm sau, ông Lâm nhìn con trai ngủ gục trên bàn học, quần áo còn ẩm.

Ông nhẹ nhàng đắp thêm chiếc chăn mỏng và khẽ nói:

“Ngày xưa chúng tôi giữ lửa bằng bếp than và đuốc nhỏ. Hôm nay các con giữ lửa bằng điện thoại và tinh thần sẵn sàng. Nhưng bản chất thì không khác.”

Trong buổi sinh hoạt sau đó, ông được mời phát biểu. Ông chỉ nói ngắn gọn:

“Thế hệ chúng tôi từng ngồi chắn gió để giữ lửa không tắt. Thế hệ các cháu hôm nay cũng đang ngồi chắn mưa, chắn lũ để bảo vệ người dân. Ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt – chỉ thay đổi cách cháy.”

Cả hội trường vỗ tay.

Không phải vì câu chuyện quá lớn lao.

Mà vì ai cũng nhận ra:
“hoa lửa” không thuộc về quá khứ.

Nó đang cháy trong những tin nhắn lúc nửa đêm.
Trong những bước chân vội vàng khi cộng đồng cần.
Trong sự sẵn sàng lên đường mà không cần ai nhắc lại lần thứ hai.

Và khi một thế hệ nhìn thấy mình trong thế hệ sau,
đó chính là khoảnh khắc ngọn lửa được trao đi trọn vẹn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIN NHẮN LÚC 0 GIỜ | Câu chuyện thời hoa lửa