Tình bạn thời chiến...!
“Tình bạn là cao cả! Tình thương là vô hạn! Vì chúng ta cùng chịu đựng bao nhiêu gian khổ, hi sinh ác liệt, bao đau thương và bao nhiêu nỗi nhớ nhung cũng như ước mơ hoài bão của cuộc đời mà chúng ta đều phải gác lên ra đi ra đi cầm súng đánh Mỹ cứu nước, cứu nhà. Chúng ta đã từng chứng kiến bao cảnh chia ly tang tóc. Thật là: “Nhừng điều trông thấy mà đau đớn lòng” phải thế không anh? Tất cả những gian khổ hi sinh ác liệt chúng ta đã từng trải, tôi hi vọng ngày đất nước thống nhất chúng ta sẽ tâm sự với nhau đời lính chiến nhiều.” Đây là những dòng lưu bút của một người chiến sĩ may mắn được trở về hậu phương viết cho ông ngoại của em một người còn ở lại chiến đấu. Mỗi khi đọc lại em lại thấy thật bồi hồi xúc động vì thế hệ ông cha đã đổ bao nhiêu xương máu để đổi lấy hòa bình cho chúng ta.
Gần bước sang tuổi 84 nhưng mỗi lần nghe cháu hỏi chuyện chiến đấu ánh mắt ông vẫn sáng lắm vẻ mặt lúc nào cũng tươi rói khi kể lại. Ông bảo cháu không biết đâu lúc đấy gian khổ ác liệt lắm, cái chết cạn kề ngay bên chẳng ai bảo ai chiến đấu hết mình dành độc lập cho quê hương đều mong mỏi đến ngày đất nước toàn thắng Trong đời lính ông nhớ nhất là trận đánh của đơn vị diễn ra trong chiến dịch Mậu Thân năm 1968 chống Mỹ:
Hồi còn phục vụ cho quân đội, ông là 1 lính trinh sát rất giỏi của đơn vị. Ông kể rằng ông đã tham gia rất nhiều trận đánh khốc liệt, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Ông hoạt động cho đơn vị f55, tiểu đoàn 6, sư đoàn 9.
Một ngày cuối năm 1967, ông dẫn đầu cho quân mình băng qua cánh đồng Ba Thưa ở Cam-Pu-Chia. Sau đó vượt qua sông Vàm Cỏ Đông bằng ghe sang huyện Đức Hòa tỉnh Long An. Tại đây đơn vị đóng sát đường quốc lộ làm nhiệm vụ tiền tiêu quan sát và chiến đấu với quân địch.
Vào những ngày đầu năm 1968, cách đơn vị khoảng 20m ông làm nhiệm vụ quan sát khi nhìn thấy khói bụi bay mù mịt, sau đó là những chiếc xe tăng bọc thép và các xe M-113. Ông rút về báo cho đơn vị chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Chỉ sau vài phút máy bay oanh tạc, pháo nhả đạn liên tục vào các nhà dân ở đó, ông đã chiến đấu rất ác liệt. Dù ống súng bị bom xăng thiêu đốt nhưng ông và những đồng đội vẫn chiến đấu rất quyết tâm, không hề nao núng. Nhiều đồng đội của ông còn phá các xe tăng của địch.
Sau trận chiến ác liệt, quân ta đã thành công đẩy lùi được một đợt tấn công rất nguy hiểm của địch. Nói đến đây mắt ông đỏ hoe quân ta thương vong cũng nhiều cháu ạ. Ông còn may mắn hạnh phúc được trở về. Có rất nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chiến sĩ bị thương thì vô số kể. Thời gian sau chiến đấu ông cùng đơn vị của mình đã rút khỏi trận địa, sang các nơi khác để chuẩn bị cho các trận đánh sau.
Ngày đất nước toàn thắng được trở về quê hương, hành trang ông mang về là hai cuốn sổ nhật ký và những bức ảnh luôn được ông giữ gìn nâng niu cẩn thận. Chiến tranh đã lùi xa. Đất nước ta đang trong kỷ nguyên vươn mình sánh vai với bạn bè thế giới. Xong được nghe những câu chuyện chiến đấu của ông, được nhìn được đọc trực tiếp những dòng tâm sự của những chiến sĩ trẻ ngày ấy. Em như thấy được một quá khứ đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc ta và cũng như nhắc nhở em biết trân trọng hòa bình, biết ơn thế hệ cha ông đã hy sinh tuổi xuân . Thôi thúc em sống tốt hơn sống xứng đáng với những hy sinh đó. Chúng em nguyện viết tiếp trang sử sáng ngời, tô thắm thêm lịch sự hào hùng của dân tộc.



