Khác

TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO - CHUYỆN CHƯA KỂ KỲ 1: THOÁT CHẾ TRONG GANG TẤC

TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO - CHUYỆN CHƯA KỂ KỲ 1: THOÁT CHẾ TRONG GANG TẤC

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Albert Phạm Ngọc Thảo sinh ra ở vạch đích, trong một gia tộc Công giáo trí thức và giàu có bậc nhất Lục tỉnh Nam Kỳ. Cha ông là kỹ sư Adrian Phạm Ngọc Thuần, từng du học và tốt nghiệp tại thủ đô Paris, nước Pháp.

Cơ ngơi của gia tộc trải dài khắp đồng bằng sông Cửu Long với 4.000 mẫu điền thổ phì nhiêu. Đếm sơ sơ, gia đình ông có tới hơn một ngàn căn nhà mặt tiền nhộn nhịp, trải từ Cần Thơ, Vĩnh Long cho đến Rạch Giá, Châu Đốc, Long Xuyên.

Một chi tiết vô cùng độc đáo thể hiện đẳng cấp thượng lưu thời bấy giờ: Người cha và tất cả các người con trong gia tộc đều mang chung một cái tên Việt là "Phạm Ngọc Thuần", chỉ phân biệt nhau bằng tên tiếng Pháp đứng đầu. Người cha là kỹ sư Adrian Phạm Ngọc Thuần, người anh trai là luật sư Gaston Phạm Ngọc Thuần, còn ông là Albert Phạm Ngọc Thuần (sau này đi theo cách mạng mới đổi tên thành Phạm Ngọc Thảo).

Dù mang quốc tịch Pháp và hưởng trọn vẹn đặc quyền của giới thượng lưu nhưng khí tiết của một người Việt Nam yêu nước luôn chảy trong huyết quản gia tộc này.

Có một giai thoại về cha của ông (Phạm Ngọc Thuần) thường được người trong nhà kể lại với niềm tự hào to lớn.

Một lần, ông Thuần lái xe đưa các con ra Vũng Tàu nghỉ mát. Đường đi ngày đó còn nhỏ hẹp, vắng vẻ. Chạy phía trước xe ông là một chiếc xe nhỏ chở mấy tên sĩ quan Pháp đang cười đùa nhí nhố.

Ông bóp còi xin vượt nhiều lần, nhưng đám sĩ quan không những không nhường đường mà còn tỏ thái độ kiêu ngạo, trêu tức khiêu khích.

Nóng mắt trước thái độ hống hách của lũ ngoại bang, người cha điền chủ rút ngay khẩu súng bóp cò, bắn một phát chỉ thiên. Nghe tiếng súng, đám sĩ quan Pháp giật mình hoảng hốt, phanh gấp xe lại, lao xuống vây quanh cha con ông và hằn học quát lớn: "Mày làm cái gì mà ngang tàng vậy?".

Ông Phạm Ngọc Thuần điềm tĩnh cất khẩu súng vào cạp quần, rành rọt buông từng chữ đanh thép: "Tao là người Việt Nam".

Biết đụng phải nhân vật "hắc búa", đám sĩ quan lẳng lặng lên xe nhường đường. Tuy nhiên, theo luật lệ bấy giờ, sĩ quan không có quyền bắt người nên khi ra tới Vũng Tàu, chúng lập tức báo cảnh sát Pháp "ốp" ông lên đồn thẩm vấn.

Tại đồn, viên giám đốc cảnh sát mang hàm Đại úy giở giấy tờ ra kiểm tra, thấy ông mang quốc tịch Pháp, tốt nghiệp kỹ sư ở Paris, súng lại có giấy phép hợp lệ nên đành gầm gừ vặn vẹo: "Ông là người được nước Pháp đào tạo, sao ông lại chống chúng tôi?".

Ông Thuần lạnh lùng đáp trả: "Đúng, tôi được nước Pháp đào tạo nhưng tôi đã trả nợ cho nước Pháp đủ rồi". Khi bị hỏi trả nợ thế nào, ông chỉ tay vào tấm huân chương Thế chiến thứ nhất: "Tôi đã đi lính cho nước Pháp hồi chiến tranh thế giới lần thứ nhất để bảo vệ nước Pháp...". Kẻ địch cứng họng, đành phải cúi đầu mời cha con ông lên xe ra về.

Chính khí chất ngạo nghễ, không chịu cúi đầu ấy đã rèn giũa nên một Albert Phạm Ngọc Thảo bản lĩnh hơn người. Khi ra Hà Nội học đại học ngành công chánh, ông tình cờ gặp lại Vương Anh Tuấn, một người bạn cũ và cũng là cán bộ cách mạng bí mật.

Mùa thu năm 1945, thực dân Pháp núp bóng quân Anh - Ấn nổ súng cướp nước ta lần thứ hai. Không thể ngồi yên nhắm mắt nhìn giặc giày xéo quê hương, Phạm Ngọc Thảo quyết định hành động.

Ông bước vào bưu điện trung tâm Sài Gòn, tự tay viết một bức điện tín hỏa tốc gửi thẳng cho Tổng thống Pháp. Tuyên bố từ bỏ quốc tịch Pháp.

Rũ bỏ mọi đặc quyền vương giả, ông quyết tâm vào chiến khu tìm người anh ruột Phạm Ngọc Thuần (tức Năm Chiến), lúc này đang mang trọng trách Phó Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến Hành chính Nam Bộ.
Ông giấu trong người một khẩu súng sáu, chiến lợi phẩm ông dùng mưu tước được của một viên sĩ quan Pháp kiêu ngạo ở Sài Gòn. Trớ trêu thay, ông lại khoác trên mình chiếc áo sơ mi có sọc xanh đỏ, mang dấu hiệu màu cờ nước Pháp.

Bắt chuyến xe đò rong ruổi từ Sài Gòn xuống Bắc Mỹ Thuận, ông la cà quanh các quán xá ven đường để dò hỏi tung tích cơ quan cách mạng. Hành tung khả nghi, cộng thêm bộ đồ chướng mắt và khẩu súng lận lưng lập tức thu hút sự chú ý của lực lượng du kích.

Hai thanh niên địa phương lực lưỡng bất ngờ ập đến từ phía sau, siết chặt lấy ông. Bằng những động tác dứt khoát, họ thọc tay vào bụng tước súng và trói nghiến Phạm Ngọc Thảo lại.

Giữa cao trào Nam Bộ kháng chiến sục sôi, sự xuất hiện của một kẻ ăn mặc như Tây, giấu vũ khí trong người bị mặc định ngay là "Việt gian" thám báo. Mọi lời thanh minh, giải thích của Phạm Ngọc Thảo đều rơi vào khoảng không vô vọng.

Bị nhốt trong một căn buồng ván lụp xụp, bên ngoài là lính gác lăm lăm ngọn tầm vông vót nhọn, ông biết thần chết đang gõ cửa.

Đêm sập xuống, lực lượng dân quân lôi ông xuống một chiếc xuồng nhỏ. Một hòn đá tảng nặng trịch được tròng chặt vào cổ người thanh niên. Không một phiên tòa xét xử, không một lời trăn trối. Họ thẳng tay đẩy ông xuống lòng sông sâu thẳm để đi "mò tôm" (từ lóng chỉ việc thủ tiêu thời bấy giờ).

Dưới áp lực khủng khiếp của dòng nước, bản năng sinh tồn bùng nổ. Ngay khoảnh khắc rơi tự do, Phạm Ngọc Thảo nín thở thật sâu. Ông cuộn người, lộn đầu với một cú vặn mình cực mạnh. Hòn đá tuột khỏi tròng cổ, rơi tõm xuống đáy bùn.

Nhưng tay chân ông vẫn bị thừng trói chặt, từng sợi dây chão ngậm nước dãn nở ra, cứng đơ và siết cứa vào da thịt. Ông hụp lặn, ráng đạp nước trồi lên lấy khí trời rồi lại thả cơ thể trôi nương theo dòng nước để tránh bị kiệt sức.

May mắn thay, mũi chân ông va phải một vật thể cồng kềnh rung rinh dưới đáy sông. Một chiếc ghe chìm. Cuối cùng, ông chạm được vào một mảnh thép nẹp mui ghe rỉ sét. Ông lặn xuống mài gằn sợi dây trói vào mảnh kim loại sắc lẹm ấy. Sau nhiều lần, sợi dây thừng ở tay mới chịu đứt tung. Cởi trói được chân tay, ông men theo mép nước trôi dạt vào bờ.

Sáng hôm sau, trong bộ dạng mình trần, mặc độc chiếc quần cụt, đầu đội nón lá rách tươm, ông may mắn gặp lại một người bạn cũ và được đưa về cơ quan cách mạng. Trình diện vị thủ trưởng, ông kể lại sự cố kinh hoàng ở Bắc Mỹ Thuận một cách vô cùng bình thản.

Tuyệt nhiên không có một lời oán trách, không một tia thù hằn giận dỗi nhắm vào những người đồng chí đã xém chút nữa đưa mình vào cửa tử. Vị thủ trưởng nghe xong chỉ nhẹ nhàng khuyên sự việc đã qua rồi thì bỏ qua, ở lại công tác với anh em tỉnh nhà.

Sự cứng cỏi hiếm có của Phạm Ngọc Thảo nhanh chóng lọt vào mắt xanh của những nhà lãnh đạo cách mạng miền Nam. Một nước cờ được vạch ra, chuẩn bị đưa công tử Phạm Ngọc Thảo vào một hang ổ kẻ thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn