Bài viết

Tình đồng đội dưới làn mưa đạn

Đà Nẵng09/06/2026Nguyễn Lê Bảo Trâm (Tiên Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Đêm thứ 40 của chiến dịch, tiếp tế bị cắt đứt. Dòng sông Thạch Hãn nằm ngay cạnh Thành cổ trở thành con đường máu. Quân địch bắn pháo sáng rực trời, biến mặt sông thành một tấm gương khổng lồ để chúng săn lùng bất cứ mục tiêu nào di chuyển.

​Thành và người bạn thân nhất tên Lam được giao nhiệm vụ ra bờ sông đón chuyến hàng tiếp tế lương thực. Giữa những đợt pháo kích "cầm canh" cứ vài phút lại dội xuống, Lam đã đẩy Thành vào một hố bom cũ để che chắn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khi Thành lồm cồm bò dậy, anh thấy Lam đang lả đi, tay vẫn nắm chặt sợi dây thừng nối với chiếc thuyền thúng chở gạo.

​"Đừng buông tay, Lam ơi!" — Thành gào lên trong nước mắt. Lam chỉ mỉm cười héo hắt, hơi thở yếu ớt: "Gạo... cho anh em... phải giữ lấy...". Đêm đó, Thành không chỉ mang gạo về hầm, anh còn mang theo cả di nguyện của người bạn thân nhất. Giữa bom đạn, họ đã sống cho nhau, chết cho nhau, bằng một tình yêu thương còn cao hơn cả núi Thái Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn