Tình đồng đội
Bùi Đình Trọng nhớ nhất không phải là những ngày chiến đấu.
Anh nhớ đồng đội.
Nhớ người bạn từng chia cho anh ngụm nước.
Nhớ những câu chuyện kể trong đêm.
Nhớ những tiếng cười hiếm hoi giữa chiến trường.
Trong chiến tranh, tình đồng đội trở thành chỗ dựa.
Một người ngã xuống, người khác nâng lên.
Một người bị thương, những người còn lại không bỏ lại.
Đó là điều khiến người lính có thể vượt qua những ngày khắc nghiệt.
Bùi Đình Trọng hiểu rằng sau chiến tranh, dù mọi thứ có thay đổi, ký ức về đồng đội sẽ không bao giờ mất.
Có những người chỉ gặp nhau trong chiến tranh nhưng trở thành anh em suốt cả cuộc đời.



