Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, điều giúp những người lính vượt qua gian khổ không chỉ là lòng yêu nước mà còn là tình đồng đội gắn bó keo sơn. Qua cuộc phỏng vấn cựu chiến binh Trần Văn Tư, sinh năm 1949, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, một câu chuyện về tình đồng đội giữa chiến trường đã để lại nhiều xúc động.

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Thảo Linh (Xã Hải Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI

Tác giả: Nguyễn Thảo Linh-uỷ viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Trần Văn Tư

-Năm Sinh:1949

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, điều giúp những người lính vượt qua gian khổ không chỉ là lòng yêu nước mà còn là tình đồng đội gắn bó keo sơn. Qua cuộc phỏng vấn cựu chiến binh Trần Văn Tư, sinh năm 1949, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, một câu chuyện về tình đồng đội giữa chiến trường đã để lại nhiều xúc động.

Năm 1967, Trần Văn Tư tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào một đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những ngày hành quân xuyên rừng, thiếu thốn lương thực, nước uống và thuốc men đã giúp những người lính ngày càng gắn bó với nhau. Trong đơn vị, người đồng đội thân thiết nhất của ông là Lê Văn Hùng, sinh năm 1948, quê ở Hà Tĩnh.

Theo lời ông Tư, anh Hùng là người sống chân thành, luôn quan tâm đến mọi người trong đơn vị. Những lúc hành quân vất vả, anh thường nhường phần nước uống của mình cho đồng đội bị sốt hoặc bị thương. Chính vì vậy, anh luôn được mọi người yêu quý và tin tưởng.

Đầu năm 1972, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Sau nhiều ngày bám trụ trên trận địa, lương thực dần cạn kiệt, bom đạn liên tục dội xuống khiến việc tiếp tế gặp rất nhiều khó khăn. Dù vậy, không một ai rời bỏ vị trí chiến đấu.

Trong một đợt tiến công dữ dội của đối phương, ông Tư bị mảnh pháo găm vào chân và ngã xuống giữa trận địa. Khi đó, anh Hùng bất chấp hiểm nguy lao đến kéo ông vào hầm trú ẩn. Vừa băng bó vết thương cho đồng đội, anh vừa động viên ông cố gắng giữ bình tĩnh để chờ lực lượng quân y.

Chưa kịp nghỉ ngơi, anh Hùng lại tiếp tục quay trở về vị trí chiến đấu. Trong lúc cùng đồng đội đánh trả đợt tiến công tiếp theo của đối phương, anh không may trúng đạn và anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của anh đã góp phần giữ vững trận địa cho đến khi đơn vị được tăng cường lực lượng.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Trần Văn Tư trở về quê hương với vết thương còn hằn trên cơ thể. Điều khiến ông day dứt nhất không phải là thương tật của bản thân mà là người đồng đội đã cứu sống mình nhưng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhiều năm sau, ông Tư đã nhiều lần tìm đến gia đình anh Lê Văn Hùng để thắp hương và kể lại những ngày tháng hai người cùng chiến đấu. Ông luôn nói rằng nếu ngày ấy không có anh Hùng, có lẽ ông đã không còn cơ hội trở về với quê hương.

Đối với ông Trần Văn Tư, tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất mà chiến tranh đã để lại. Dù bom đạn đã lùi xa, hình ảnh người đồng đội dũng cảm năm nào vẫn luôn sống mãi trong ký ức của ông, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về sự hy sinh cao cả của những người lính đã góp phần làm nên nền hòa bình cho đất nước.

Tác giả

Nguyễn Thảo Linh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa