TÌNH ĐỒNG ĐỘI LỚN HƠN SỢ HÃI
Câu chuyện thể hiện sức mạnh tinh thần của người lính Trường Sơn, nơi tình đồng đội vượt lên trên nỗi sợ hãi trước bom đạn, giúp họ đứng vững và đi tiếp.
Không ai nói rằng mình không sợ bom đạn. Ai cũng sợ. Chỉ là ở Trường Sơn, nỗi sợ ấy luôn bị đẩy lùi bởi một thứ lớn hơn – tình đồng đội.
Sau trận bom đêm hôm trước, một đoạn đường bị sập, hố bom chồng hố bom. Chúng tôi phải đi vòng qua sườn núi, nơi chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu.
Anh Tám – người đi đầu – dừng lại, nhìn đoạn đường trước mặt. Tôi thấy tay anh run nhẹ. Nhưng khi quay lại, anh vẫn nói bình thản:
“Tôi đi trước. Có gì tôi báo.”
Từng người nối bước theo anh. Mỗi bước là một lần tim thót lại. Nhưng không ai bỏ vị trí, không ai lùi lại. Bởi nếu một người quay đầu, cả đội hình sẽ rối loạn.
Có lúc, một chiến sĩ phía sau tôi bật khóc, nước mắt hòa với bùn đất. Tôi nắm chặt tay anh, kéo sát lại:
“Có tôi đây. Đi tiếp.”
Không cần lời động viên lớn lao. Chỉ cần biết bên cạnh mình còn một người đang bước cùng, nỗi sợ tự khắc nhỏ lại.
Khi vượt qua được đoạn nguy hiểm, chúng tôi ngồi phệt xuống, thở dốc. Không ai nhắc lại nỗi sợ vừa trải qua. Nhưng ai cũng hiểu: chính tình đồng đội đã kéo chúng tôi qua.
Ở Trường Sơn, sợ hãi là bản năng – còn đi tiếp là lựa chọn được tạo nên từ tình người.



