Bài viết

Tình đồng đội trong thời chiến

“Thời hoa lửa” là câu chuyện về tình đồng đội thiêng liêng giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua hình ảnh những người lính trẻ sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau và bảo vệ Tổ quốc, tác phẩm ca ngợi lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước và vẻ đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.

Đà Nẵng09/05/2026Đinh Thị Thu Hiền (Trường THCS Lương Thế Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực bởi những đợt bom nối dài. Trong khu rừng già sát tuyến đường vận tải, tiểu đội thanh niên xung phong của Lâm ngày đêm san lấp hố bom để giữ cho đoàn xe ra tiền tuyến được thông đường.

Lâm mới tròn mười bảy tuổi. Cậu là người nhỏ nhất đội nhưng lại nhanh nhẹn và gan dạ nhất. Trong tiểu đội, người thân với Lâm nhất là Thành — anh lính hơn cậu ba tuổi, nước da ngăm đen và luôn mang theo cây harmonica cũ trong túi áo.

Những đêm yên tiếng máy bay, Thành thường ngồi trên tảng đá trước lán rồi thổi những giai điệu quê hương da diết. Tiếng nhạc vang giữa núi rừng khiến ai nghe cũng nhớ nhà.

Một lần, Lâm hỏi:

— Anh Thành này, sau chiến tranh anh muốn làm gì?

Thành bật cười:

— Anh muốn về làm thầy giáo. Còn chú?

— Em muốn học tiếp… rồi đưa mẹ lên thành phố sống.

Thành vỗ vai cậu:

— Nhất định sẽ có ngày đó.

Nhưng chiến tranh chưa bao giờ dễ dàng.

Đêm hôm sau, khi cả tiểu đội đang sửa đường thì còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới như những bóng đen xé trời. Bom rơi liên tiếp, mặt đất rung chuyển dữ dội.

— Mau xuống hầm! — đội trưởng hét lớn.

Mọi người chạy tán loạn giữa khói bụi. Đúng lúc ấy, một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía bờ dốc:

— Cứu với!

Lâm quay lại. Một chiến sĩ lái xe bị đất đá đè lên chân, nằm ngay gần hố bom đang bốc khói.

Không kịp suy nghĩ, cậu lao tới. Nhưng vừa chạy được vài bước thì một cánh tay giữ chặt lấy cậu.

Là Thành.

— Nguy hiểm lắm!

— Nhưng anh ấy còn ở đó!

Bom tiếp tục nổ gần hơn. Thành nghiến răng rồi nói:

— Đi theo anh!

Hai người lao qua làn đất đá mịt mù. Thành dùng xà beng bẩy tảng đá lớn trong khi Lâm kéo người chiến sĩ ra ngoài. Vừa lúc họ chạy được vài mét, quả bom khác rơi xuống vị trí cũ, đất đá tung lên như sóng.

Sau trận bom, cả ba người đều bị thương nhẹ nhưng vẫn sống sót.

Đêm ấy, tiểu đội ngồi quây quanh bếp lửa nhỏ. Thành lấy cây harmonica ra thổi. Giai điệu lần này trầm hơn mọi khi.

Lâm nhìn sang người đồng đội bên cạnh, bất giác thấy sống mũi cay cay.

Trong chiến tranh, con người ta có thể không cùng máu mủ, nhưng sẵn sàng lấy thân mình che chở cho nhau.

Những ngày tiếp theo, tuyến đường ngày càng ác liệt. Có hôm cả tiểu đội phải làm việc suốt đêm dưới mưa bom để đoàn xe kịp vượt núi trước sáng.

Rồi điều không ai muốn cuối cùng cũng đến.

Một buổi chiều, khi đoàn xe chuẩn bị qua ngầm, máy bay bất ngờ tập kích. Một quả bom rơi sát mép đường khiến đất đá đổ xuống chắn ngang lối đi.

Giữa lúc hỗn loạn, Thành phát hiện một thùng đạn sắp phát nổ gần nơi nhiều người đang trú.

Không chút do dự, anh lao tới đẩy nó xuống con suối cạn phía dưới.

Tiếng nổ vang trời.

Khi khói tan, mọi người chỉ còn thấy chiếc harmonica méo mó nằm giữa đất đá.

Lâm chết lặng.

Cơn mưa rừng đổ xuống nặng hạt. Cậu quỳ giữa con đường bùn đất, nắm chặt cây harmonica vào lòng mà nước mắt hòa lẫn nước mưa.

Từ hôm ấy, Lâm trưởng thành hơn rất nhiều.

Cậu tiếp tục ở lại đơn vị cho đến ngày đất nước hòa bình. Nhiều năm sau, Lâm trở thành giáo viên đúng như ước mơ của Thành ngày trước.

Trên bàn làm việc của thầy giáo Lâm luôn có một cây harmonica cũ.

Mỗi khi học sinh hỏi về nó, thầy chỉ nhẹ nhàng nói:

— Đó là món quà của một người đồng đội trong thời hoa lửa.

Ngoài sân trường, những chùm phượng đỏ lại nở rực trong nắng hè, đỏ như màu của tuổi trẻ năm nào — tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn