Tình đồng đội từ chiếc chăn chung
Đêm trên núi lạnh hơn mọi người tưởng. Sau một ngày hành quân dài, những người lính trẻ trở về lán trong ánh đèn dầu leo lét. Quần áo còn vương đất đỏ, đôi chân mỏi nhừ. Mỗi người tìm một chỗ nằm. Nhưng lán nhỏ, chăn màn lại thiếu. Một chiến sĩ mới nhìn quanh rồi hỏi: – Còn chăn không anh?

Đêm trên núi lạnh hơn mọi người tưởng.
Sau một ngày hành quân dài, những người lính trẻ trở về lán trong ánh đèn dầu leo lét. Quần áo còn vương đất đỏ, đôi chân mỏi nhừ.
Mỗi người tìm một chỗ nằm.
Nhưng lán nhỏ, chăn màn lại thiếu.
Một chiến sĩ mới nhìn quanh rồi hỏi:
– Còn chăn không anh?
Tiểu đội trưởng lắc đầu:
– Hôm nay chưa đủ. Cậu dùng tạm với đồng đội bên cạnh.
Người lính hơi ngượng.
Chiếc chăn được kéo sang
Bên cạnh anh là một chiến sĩ đã lớn tuổi hơn.
Thấy người mới cứ ngồi co ro, anh nói:
– Nằm xuống đi.
– Nhưng chăn của anh…
– Chăn rộng mà.
Nói rồi anh kéo một nửa chiếc chăn sang phía người bạn.
Hai người nằm sát bên nhau để giữ ấm.
Ngoài trời, gió núi thổi qua những khe vách.
Trong lán, mọi người dần chìm vào giấc ngủ.
Một nửa cho người bên cạnh
Nửa đêm, người lính trẻ tỉnh giấc.
Anh nhận ra chiếc chăn đã bị mình kéo về phía bên này lúc nào không biết.
Người đồng đội bên cạnh đang nằm co lại vì lạnh.
Anh lập tức kéo chăn trở lại.
Người kia vẫn ngủ.
Anh khẽ nói:
– Xin lỗi anh.
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng thở đều trong đêm.
Sáng hôm sau
Tiếng kẻng vang lên.
Hai người cùng thức dậy.
Người lính trẻ nói:
– Đêm qua tôi kéo mất chăn của anh.
Người đồng đội cười:
– Có gì đâu.
– Anh không lạnh à?
– Lạnh chứ.
Rồi anh vỗ vai người lính trẻ:
– Nhưng cậu mới vào đơn vị, chưa quen khí hậu. Anh em với nhau thì phải biết nhường nhau.
Người lính trẻ im lặng.
Một câu nói rất đơn giản nhưng anh nhớ mãi.
Chiếc chăn đi theo đơn vị
Những ngày sau, hai người vẫn thường nằm cạnh nhau.
Có đêm trời lạnh.
Có đêm mưa.
Có đêm phải ngủ tạm trong lán nhỏ.
Chiếc chăn cũ vẫn được trải ra giữa hai người.
Khi người này lạnh, người kia kéo chăn sang.
Khi người kia mệt, người này nhường phần ấm hơn.
Chẳng ai tính xem mình được bao nhiêu.
Họ chỉ biết rằng đêm nay người bên cạnh cũng cần được ngủ yên.
Một lần, người lính trẻ hỏi:
– Anh nghĩ bao giờ chúng ta mới được về nhà?
Người đồng đội nhìn lên mái lán:
– Chưa biết.
– Anh có nhớ nhà không?
– Nhớ chứ.
Rồi anh cười:
– Nhưng có đồng đội bên cạnh thì đỡ nhớ hơn.
Người lính trẻ gật đầu.
Ngoài trời, gió vẫn thổi.
Trong lán, chiếc chăn vẫn được kéo sát lại.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người lính trẻ ngày ấy đã trở thành một người cha.
Trong một chiếc hòm cũ, ông vẫn giữ vài kỷ vật của thời quân ngũ.
Có người hỏi:
– Trong những thứ ấy, cái gì làm ông nhớ nhất?
Ông mỉm cười:
– Một chiếc chăn.
Người nghe ngạc nhiên:
– Chỉ một chiếc chăn thôi sao?
Ông đáp:
– Nó không quý. Nhưng ngày ấy, hai người lính xa lạ đã nằm chung dưới một chiếc chăn. Từ đó chúng tôi thành anh em.
Ông nhìn ra ngoài cửa.
Rồi chậm rãi nói:
“Tình đồng đội đôi khi bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một nửa nắm cơm, một ngụm nước, một bàn tay giúp đỡ… hay chỉ là biết kéo chiếc chăn về phía người đang lạnh.”
Chiếc chăn năm xưa có thể đã cũ và biến mất theo thời gian.
Nhưng sự ấm áp mà nó để lại trong lòng những người lính thì còn mãi.



