Tình đồng đội và sự mất mát giữa chốn rừng thiêng nước độc - Thượng Nguyên
Tình đồng đội và sự mất mát giữa chốn rừng thiêng nước độc Thằng Cương người Hà Tĩnh cởi áo trấn thủ đắp cho bác, nó bảo: Mày phải sống để về với u. Ba ngày sau, nó dẫm phải mìn khi đi mở đường.
Chiều cuối tuần, em cùng các bạn trong chi đoàn được xã giới thiệu đến nhà bác Lê Văn Tư để nghe kể chuyện thời chiến tranh. Căn nhà cấp 4 đơn sơ nằm cuối xóm, trên bàn thờ có tấm ảnh đen trắng chụp 5 người lính trẻ măng. Bác Tư năm nay 76 tuổi, dáng người gầy nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh. Nghe chúng em trình bày lý do, bác cười hiền: “Ừ, để bác kể cho các cháu nghe. Kể để chúng mày biết cái giá của hai chữ hòa bình”. Bác Tư nhập ngũ tháng 4 năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi. Đơn vị bác là Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 271, chiến đấu chủ yếu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Bác bảo, đời lính có 2 thứ không bao giờ quên: đói và sốt rét. “Bọn bác hành quân bộ từ Bắc vào Nam mất gần 4 tháng trời. Đường Trường Sơn ngày ấy không có đường, chỉ có lối mòn. Mỗi người lính gùi trên lưng hơn 30kg: gạo, đạn, thuốc men. Qua đất Lào, sốt rét rừng quật cả tiểu đội. Thuốc ký ninh đắng như mật cá, uống vào người cứ vàng ệch ra. Có đêm, bác lên cơn sốt, rét run cầm cập giữa rừng già. Thằng Cương người Hà Tĩnh cởi áo trấn thủ đắp cho bác, nó bảo: Mày phải sống để về với u. Ba ngày sau, nó dẫm phải mìn khi đi mở đường.



