TÌNH NGHĨA SÂU ĐẬM TRÊN TUYẾN VẬN TẢI CHIẾN DỊCH
Đoạn kể tái hiện những ký ức sâu sắc của một cán bộ vận tải trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đặc biệt là câu chuyện “kỷ luật con lợn” đầy cảm động. Trong hoàn cảnh vận chuyển xăng dầu vô cùng nguy hiểm, phải đi đêm tránh máy bay địch, ngụy trang xe giữa rừng, đơn vị của tác giả bị Cục trưởng Đinh Đức Thiện quở trách vì ngụy trang sơ sài. Ban đầu ông nghiêm khắc, nóng nảy, yêu cầu kiểm điểm kỷ luật. Nhưng khi biết hoàn cảnh thiếu ngủ, gian khổ và tinh thần trách nhiệm của đơn vị, ông đã thay đổi
Những ai đã từng tham gia chiến dịch Điên Biên Phủ - kể cả chiến đấu ở tuyến trước và phục vụ ở tuyến sau - ắt sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm sâu sắc, những hình ảnh đẹp đẽ về tình nghĩa quân dân, tình nghĩa đồng đội đã cùng nhau dồn sức, quyết chí, quyết tâm, quyết chiến, quyết thắng, vượt mọi khó khăn gian khổ ác liệt trong bom đạn để góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.
Là người được trên giao nhiệm vụ phụ trách một đơn vị vận tải cơ giới phục vụ chiến dịch nên trong tôi đã lưu lại nhiều kỷ niệm sâu sắc, tình nghĩa trên trận tuyến này. Vận tải là một trong những mặt công tác khó khăn, vất vả, gian khổ, nguy hiỂm nhất của hậu cần lúc đó. Suốt đêm ròng rã căng thẳng, vừa phải đối phó với mọi thủ đoạn đánh phá ác liệt của địch, vừa phải khắc phục mọi sự cố trên đường. Máy bay địch thường xuyên lùng sục bắn phá, ném bom, xả đạn mà đường thì nhỏ hẹp, đèo cao, suối sâu, cua gấp, tầm nhìn của lái xe thì rất hạn chế, do ánh sáng bằng đèn gầm (chỉ có một đèn lắp dưới gầm xe phía trước, ánh sáng không hắt lên trên để máy bay địch không phát hiện được). Vì vậy độ chiếu sáng ra phía trước trên mặt đường chỉ được vài ba chục mét, nên lái và phụ xe phải tập trung mọi nỗ lực (cả tinh thần, tư tưởng và kỹ thuật) để bảo đảm an toàn cho xe, vừa tránh được bom đạn, vừa vượt qua được những đoạn đường chật hẹp, bị sụt lở, lầy lội... Khi trời vừa hửng sáng chúng tôi liền phải tìm chỗ giấu xe, giấu hàng và ngụy trang kín đáo rồi mới yên tâm ngả lưng chợp mắt giây lát, lại vội vàng phải dậy chuẩn bị xe để tối còn đi tiếp lên tuyến trước.
Có biết bao kỷ niệm sâu sắc về Điện Biên Phủ, tuy đã hơn 50 năm rồi nhưng vẫn lưu lại trong ký ức tôi. Trong một bài viết không thể kể hết được nên tôi chỉ xin được hồi tưởng lại hai câu chuyện tình nghĩa rất sâu đậm về quan hệ quân dân, quan hệ cấp trên cấp dưới mà tôi được trực tiếp tiếp xúc và xử lý.
Cuộc liên hoan bất ngờ chiều hôm ấy
Suốt cả đêm căng thẳng, mệt mỏi, chúng tôi phải tranh chấp từng đoạn đường với con “đầm già” (loại máy bay trinh sát cánh quạt của Pháp hồi đó mà cánh lính ta hay gọi thế). Hễ nó lượn khuất sang bên kia đèo, thì chúng tôi lại tranh thủ vù ga chạy được một đoạn, nếu nó lượn vòng lại thì xe phải tắt máy, tắt đèn, đứng chờ nó lượn sang vòng khác mới đi tiếp. Khi gặp đoạn đường bị bom đạn làm sụp lở hoặc đường đèo quá hẹp, chúng tôi phải chờ cho xe bên kia đèo sang hết, xe mình mới đi tiếp được. Suốt đêm căng thẳng, vất vả mà cũng chỉ đi được khoảng năm chục km trên tuvến đường trọng điểm này.
Chuyến xe ấy, đơn vị chúng tôi vận chuyển xăng, vì vậy khi trời hửng sáng, xe đến chỗ giấu, lại phải hạ 12-13 phuy xăng trên xe xuống phân tán cất giấu ở các hốc đá, ngách đất, bên bìa rừng và ngụy trang chu đáo cho xe và hàng, mới yên tâm nghỉ ngơi, chợp mắt, thư giãn được. Trong lúc mơ màng, tôi bỗng nghe có tiếng quát tháo ầm ĩ từ mấy chiếc xe giấu ngoài bìa rừng:
- Đoàn xe nào đây? Ai lái xe này? Ai chỉ huy?
Chỉ nghe tiếng quát tháo, không nghe tiếng trả lời đáp lại. Chắc anh em mình sợ nên không dám lên tiếng chăng? Tôi nghĩ vậy và nhỏm dậy nhìn về phía có tiếng quát. Đúng là ông Đinh Đức Thiện1 - Cục trưởng Cục Vận tải rồi. Ông đang đi về phía tôi, vừa đi vừa quát:
- Chúng nó đâu cả rồi, dậy ngụy trang lại mau hay để máy bay đến ném bom đốt trụi cả khu rừng này?
Chuyến này đến lượt đơn vị mình “ăn kỷ luật” đây. Tôi thầm nghĩ và tìm cách chống đỡ. Ông đi thẳng đến trước mặt tôi hỏi:
- Ai lái xe này?
Với cặp mắt ngờ ngợ nhìn tôi (chắc ông nhớ lại đã gặp tôi khi tôi về nhận công tác ở Cục Vận tải, hồi tháng 5-1950 chăng?).
Tôi trả lời ông:
- Báo cáo, tôi lái xe này ạ!
Ông có vẻ giận dữ, cau có nhìn tôi:
- Tinh thần yêu xe như con, quý xăng như máu để đâu mà ngụy trang xe thế này à? Đi từ xa đã nhìn rõ cả mấy bánh xe.
Tôi bình tĩnh chống chế:
- Máy bay trên trời nhìn xuống thì thấy thế nào được cả bánh xe như đồng chí đi bộ từ ngoài nhìn thẳng vào ạ.
Tôi tưởng lý lẽ của mình được ông chấp nhận, nhưng không ngờ lại làm ông giận dữ thêm, bực tức thêm. Ông quát tiếp:
- Lại còn cãi à! Có đi ngụy trang lại ngay không hay muốn ăn kỷ luật? Ai chỉ huy đơn vị này thì bảo nó đúng 13 giờ 30 phút chiều nay vào binh trạm, kiểm điểm và nhận kỷ luật.
Ông nói xong rồi bực bội bỏ đi ngay, khiến tôi không kịp báo cáo giải trình gì thêm nữa. Tôi biết ông từ hôm đầu tiên về Cục nhận công tác! Tính tình ông nóng nảy thế thôi nhưng ông là một cán bộ chỉ huy có trách nhiệm. Ông nhắc nhở như vậy là đúng, không thể ngụy trang sơ sài coi thường máy bay địch được.
Tiếng quát tháo ầm ĩ đã khiến anh em lái phụ xe của đơn vị cũng đã tỉnh dậy và chứng kiến cuộc đối thoại ngắn ngủi căng thẳng giữa tôi với ông - người vốn nổi tiếng nóng như lửa mà hầu hết lái xe đều biết đến...
Mọi người tự động đi ngụy trang lại xe, hàng. Cả đơn vị ái ngại cho tôi về việc chiều nay phải vào binh trạm, kiểm điểm và nhận kỷ luật.
Anh em đều đồng thanh:
- Nếu có kỷ luật thì chúng tôi cùng chịu.
Tôi vô cùng cảm động. Tình nghĩa đồng chí, đồng đội ngọt bùi, đắng cay cùng chia sẻ, thật ấm cúng và thiêng liêng! Tôi là chỉ huy đơn vị, nếu có khuyết điểm đến mức phải kỷ luật thì tôi sẵn sàng gánh chịu... Nghĩ vậy, tôi gật đầu thầm cảm ơn anh em rồi nhắc nhở mọi người lần sau phải cất giấu, ngụy trang xe và xăng chu đáo hơn.
Buổi chiều, cả đơn vị vừa tranh thủ kiểm tra sửa chữa xe chuẩn bị để tối đi tiếp, vừa bồn chồn chờ đợi tôi vào binh trạm để kiểm điểm, nhận kỷ luật.
Đúng 13 giờ 30 phút, tôi vào đến binh trạm bộ. Lúc này, tôi được biết thêm, đồng chí Cục trưởng và một số cán bộ của Cục đi kiểm tra công tác trên toàn tuyến, hôm nay đến tuyến binh trạm này. Cán bộ hậu cần, cán bộ vận tải các đơn vị đều về dự họp đông đủ. Chiều nay, đơn vị mình sẽ được “bêu danh” giữa chốn “ba quân” này đây! Tôi nghĩ vậy và lặng lẽ đi vào phòng họp. Không ngờ, vừa nhìn thấy tôi, ông lại quát tiếp:
- Cán bộ chỉ huy đâu mà lái xe phải đi họp thay?
- Báo cáo: Tôi là chỉ huy đơn vị vận tải mà sáng nay đồng chí đến kiểm tra đấy ạ!
Ông bị bất ngờ về câu trả lời trên, hỏi lại:
- Đồng chí là lái xe cơ mà?
- Vâng, vì chiều qua khi đoàn xe chuẩn bị lên đường thì nhận được thông báo đồng chí nào là chiến sĩ thi đua năm 1953 thì quay về Cục dự họp tổng kết. Vì đơn vị không có lái xe dự bị, nên tôi phải trực tiếp lái thay xe cho đồng chí chiến sĩ thi đua được về Cục họp ạ!
Ông nhìn kỹ tôi một lần nữa và hỏi:
- Ai để các đồng chí đói mà gầy gò, hốc hác, xanh xao thế này?
Nghe giọng nói và cử chỉ lúc này của ông, tôi biết ông đang xúc động. Thái độ ân cần của ông lúc này khác hẳn với sáng nay, khi ông đến kiểm tra đơn vị. Tôi trình bày:
- Báo cáo! Chúng tôi đã thức suốt đêm trên đường hàng tháng nay rồi. Ban đêm thì căng thẳng vì đường đèo dốc chật hẹp khó đi, trên trời thì máy bay địch thường xuyên gầm rú, lùng sục, mà đáng lo nhất là đơn vị chúng tôi chở xăng, nếu một xe nào trúng đạn thì có thể cháy cả đoàn xe. Ban ngày thì chỉ chợp mắt được một lúc lại dậy chuẩn bị tối đi tiếp, vả lại máy bay cứ vè vè trên đầu, nằm không yên, nên cả đơn vị vừa căng thẳng mệt mỏi, vừa thiếu ngủ hàng tháng nay ạ!
Ý kiến trình bày của tôi đã làm cho ông trầm hẳn đi, khuôn mặt lúc giãn ra lúc nhíu lại. Vốn tính tình nóng nảy mà lúc này ông chỉ ngồi yên nghe tôi báo cáo. Nghe xong, ông không còn nóng giận như hồi sáng mà chỉ ân cần dặn dò tôi phải chăm sóc sức khỏe anh em, chiến dịch còn dài ngày, nên nhắc nhở anh em phải ngụy trang xe và hàng chu đáo. Nói rồi ông lệnh cho chỉ huy binh trạm bắt con lợn to nhất trong chuồng, cho người khiêng ra đơn vị để bồi dưỡng cho anh em lái phụ xe.
Tôi thật sự ngạc nhiên và bất ngờ trước cử chỉ tình nghĩa đó của ông. Sáng nay, ông còn giận dữ quát tháo ầm ĩ mà bây giờ lại nhẹ nhàng bảo ban tôi và còn ra lệnh cho binh trạm bồi dưỡng cho đơn vị chúng tôi cả con lợn to nhất trong chuồng.
Một chỉ huy cấp trên thật đáng trân trọng, đối với công việc thì dứt khoát, nghiêm túc nhưng đối với quan hệ cấp trên - cấp dưới thì nhân ái, nghĩa tình.
Tôi vừa đi vừa miên man suy nghĩ cho đến khi về tới đơn vị. Lúc này, anh em đang chuẩn bị xe mà lòng thì sốt ruột đợi tôi đi họp về. Từ xa, đã nhìn thấy hai người khiêng một con lợn khá nặng đang vất vả đi sau tôi.
Chuyện gì lạ thế này? Cả đơn vị xì xào bàn tán về việc tôi vào binh trạm nhận kỷ luật mà sao bây giờ lại thấy tôi đi họp về có cả người khiêng lợn đi theo tôi? Anh em chạy lại vây quanh tôi và hồi hộp chờ đợi. Tôi thông báo:
- Chúng ta nhận “kỷ luật” con lợn.
Mọi người chưa hết ngạc nhiên, tôi nói tiếp:
- Giao cho các đồng chí quản lý, anh nuôi “kỷ luật” con lợn ngay chiều nay. Ai chuẩn bị xong xe rồi thì đến giúp anh nuôi một tay. Bây giờ đã 15 giờ 30 phút rồi, cần khẩn trương xử lý con lợn xong trước 17 giờ để còn kịp lên đường đi tiếp vào tuyến trước.
Ôi! Thật bất ngờ, cả đơn vị reo lên sung sướng. Tôi nhắc nhở và uốn nắn đôi lời:
- Này! Đừng có tưởng là cứ ngụy trang sơ sài để được nhận kỷ luật con lợn nữa đâu, đến lúc đó là kỷ luật con người đấy!
Có tiếng nói to đáp lại:
- Vâng! Lần sau chúng tôi ngụy trang tốt hơn để được nhận kỷ luật con lợn to hơn ạ!
Cả đơn vị cười xòa vui vẻ, mỗi người một việc khẩn trương chuẩn bị để tối lên đường vào tuyến trước.
Thế rồi, cuộc liên hoan chiều hôm ấy của đơn vị, với gần hai chục người - vừa chớp nhoáng, vừa bất ngờ. Tuy không có chuyện cụng ly cụng cốc và lẩu lung như ngày nay, chỉ có cá khô kho mặn, rau rừng như thường lệ và có thêm món thịt luộc với lòng lợn chấm nước muối, nhưng thật vô cùng xúc động, đầy ắp tình nghĩa đồng chí, đồng đội trên tuyến đường vận tải trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm ấy. Mãi mãi vẫn sâu lắng trong tôi!


