Bài viết

Tình Người và Lý Tưởng Trong Chiến Tranh

Đà Nẵng13/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Bức thư viết từ chiến trường: Những dòng tình cảm gửi về hậu phương.

Đêm Trường Sơn sũng nước mưa rừng. Trong căn hầm chữ A chật chội, ánh đèn dầu làm từ vỏ lon sữa bò tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, nhảy múa trên vách đất ẩm mục. Nam ngồi đó, lưng dựa vào ba lô, cuốn sổ tay kê trên đầu gối. Anh đang nắn nót từng chữ trong lá thư gửi về cho Liên – cô gái ở làng quê miền Bắc đã tiễn anh đi vào một chiều cuối đông năm ấy.

"Liên à, anh viết những dòng này khi ngoài kia tiếng pháo cầm canh vẫn còn âm vang bên kia sườn núi..."

Nam dừng bút, khẽ mỉm cười khi nhớ về nụ cười của Liên dưới gốc đa đầu làng ngày chia tay. Anh kể cho cô nghe về những bông hoa phong lan rừng nở trắng muốt dọc đường hành quân, về những người đồng đội vui tính từ khắp mọi miền quê, và về cả chiếc khăn tay thêu đôi chim bồ câu cô tặng mà anh luôn giữ kỹ trong túi ngực trái – nơi gần trái tim mình nhất.

"Ở đây gian khổ nhưng không ai nản chí đâu em. Có những đêm hành quân dưới ánh trăng, anh cứ ngỡ như mình đang đi trên con đê làng mình vậy. Chỉ cần lấy thư của em ra đọc lại, anh thấy mình như có thêm sức mạnh của cả mười người. Anh hứa với em, khi nào hết giặc, anh sẽ về. Lúc đó, anh sẽ đưa em đi hái hoa phong lan thật, chứ không phải hoa ép trong trang giấy như thế này nữa."

Bỗng một tiếng nổ lớn rung chuyển cả căn hầm. Đất đá rơi lả tả xuống trang giấy trắng ô ly. Nam vội vàng lấy tay che lấy lá thư, không phải vì sợ hãi, mà vì sợ bụi bẩn làm nhòe đi cái tên người yêu anh vừa viết. Anh bình thản gạt lớp bụi đất, viết thêm một dòng cuối: "Đơn vị anh chuẩn bị vào trận đánh mới. Anh phải đi rồi. Giữ gìn sức khỏe cho mẹ và cho anh nhé. Đợi anh!"

Nam gấp lá thư làm tư, cẩn thận lồng vào chiếc phong bì tự chế từ giấy bản đồ cũ. Anh trao nó cho người giao liên đang chuẩn bị rời cứ dưới làn mưa dày đặc. Lá thư ấy sẽ bắt đầu một hành trình dài dằng dặc, vượt qua hàng ngàn con suối, hầm chông và làn bom tọa độ để trở về với miền Bắc xa xôi. Nó mang theo hơi ấm của lòng quả cảm và nhịp đập của một tình yêu son sắt.

Những bức thư viết từ chiến trường năm ấy giờ đây đã ngả màu vàng úa, có lá còn thấm cả vết máu khô của người lính chưa kịp gửi. Nhưng mỗi dòng chữ vẫn còn vẹn nguyên sức sống. Đó không chỉ là những dòng tình cảm cá nhân, mà là lời thề của một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Những bức thư ấy chính là minh chứng hùng hồn nhất rằng: Giữa bão lửa, tình yêu và hy vọng là những thứ duy nhất không bao giờ bị tiêu diệt. Nam bước ra khỏi hầm, súng chắc trong tay, nhìn về phía trước với niềm tin mãnh liệt vào ngày ngày khải hoàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn